⬅ Trước Tiếp ➡
Trời ạ, thiếu tướng của bọn họ đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì?
Sao lại nói ra lời ấu trĩ như vậy a, rõ ràng là cố ý khiêu khích Thiên Lạc.
Giọng nói của Thiên Lạc vừa rồi, thật sự có nhỏ sao?
Thiên Lạc muốn nói rằng hôm nay cô thật sự chưa ăn cơm, chỉ là cô rõ ràng nhìn thấy trong mắt Cố Kinh Thế có sự đùa cợt, lập tức, đôi môi phấn khẽ cong, nói, “Xem ra Cố thiếu tướng tuổi còn trẻ mà tai đã không tốt, chậc chậc, thật là đáng thương……”
Cô vừa nói xong, Bưu Sơn cùng Quý Phong lập tức chuyển ánh mắt lên người cô, cô quả thật to gan lớn mật.
“Thiên Lạc, sao cậu có thể nói chuyện với Cố thiếu tướng như vậy! Nhanh xin lỗi.” Quý Phong sợ Cố Kinh Thế sẽ bị Thiên Lạc chọc giận mà trách phạt cô, lạnh giọng nói, hơn nữa không ngừng nháy mắt với Thiên Lạc.
Hiện tại anh ta rất coi trọng Thiên Lạc, bởi vì vừa rồi Thiên Lạc kéo toàn bộ ban C hoàn thành huấn luyện, đây không phải việc một phế vật trong truyền thuyết làm được.
Anh ta có dự cảm, Thiên Lạc có khả năng khiến ban C này lội ngược dòng, nếu như vậy thì học viện Huyễn Vũ sẽ không có một phế vật nào, nghĩ đến đây anh ta liền rất kích động, không thể không che chở Thiên Lạc.
Bưu Sơn lấy lại tinh thần, cũng trừng mắt lên, anh không nhìn được có người bất kính với Cố Kinh Thế.
“Người trẻ tuổi khí huyết dồi dào, tính cách ngay thẳng, thực không tồi.” Cố Kinh Thế lại khẽ nhếch môi mỏng, cười nói.
Cái gì?
Bưu Sơn cùng Quý Phong cảm thấy hôm nay mình chịu kích thích hơi nhiều, có chút lớn.
Ánh mắt hai người quét qua Cố Kinh Thế và Thiên Lạc.
Thiên Lạc không có biểu cảm gì, không hề có dáng vẻ sợ hãi, mà Cố Kinh Thế lại cười, vẻ mặt vân đạm phong khinh(*), không hề tức giận.
(*không quan tâm, để ý)
Giữa hai người này như có gì đó mà người khác không biết vậy.
Bưu Sơn và Quý Phong không hẹn mà cùng thầm nghĩ.
“Hôm nay kết thúc hạng mục huấn luyện đầu tiên, huấn luyện viên Quý đưa tất cả học sinh đến nhà ăn đi.” Cố Kinh Thế nói với Quý Phong.
“A, ừ, được!” Quý Phong đột nhiên tỉnh lại, đáp.
Thiên Lạc muốn đi theo Quý Phong đến nhà ăn, lại bị Bưu Sơn gọi lại.
“Bạn học Thiên Lạc, cậu không thể đi, cậu phải đến ký túc xá của Thiếu tướng để nấu cơm.” Bưu Sơn nói.
Cố Kinh Thế không thích ăn cơm căng tin, cũng bài xích đồ ăn lỏng, bình thường đều ăn ở trong ký túc xá.
Thiên Lạc nhướng mi, duỗi tay chỉ chỉ chính mình, có chút không thể tin tưởng hỏi, “Tôi? Nấu cơm?”
“Không sai, bạn học Thiên Lạc, đừng nói cậu không làm. Trong phòng bếp ký túc xá có thực đơn, cậu có thể xem sách mà làm.” Vẻ mặt Bưu Sơn khẳng định.
“Được.” Thiên Lạc sảng khoái đáp ứng, dùng khóe mắt liếc Cố Kinh Thế một cái, ánh sáng ác ma chợt lóe trong mắt.
Cô nhất định sẽ làm cho Cố Kinh Thế một bữa tối vĩnh viễn khó quên!
Huấn luyện tàn khốc (17) Ký túc xá của Cố Kinh Thế giống với Thiên Lạc nghĩ, cũng không phải tòa chung cư đơn độc, mà là tầng cao nhất của ký túc xá học sinh.
Bên trong sắp xếp không khác ký túc xá học sinh là bao, chẳng qua có thêm phòng bếp, lại bớt mấy cái giường.
“Tôi đi tắm rửa trước, cậu nấu cơm đi.” Sau khi tiến vào phòng, Cố Kinh Thế liền nói với Thiên Lạc.
Thiên Lạc “ừ” một tiếng, rồi mới chui vào trong phòng bếp.
Đeo tạp dề, Thiên Lạc xắn ống tay áo, lộ ra một nửa cánh tay trắng nõn như củ sen, vẻ mặt nóng lòng muốn thử, hiển nhiên là muốn làm một vố lớn.
Ở kiếp trước, thật ra cô có một sở thích là nấu cơm.
Nhưng không thể không thừa nhận là, việc cô không am hiểu cũng là nấu cơm.
Nếu nói cơm mà cô làm ngay cả chó cũng không muốn ăn cũng không hề khoa trương, có thể tưởng tượng được khó ăn tới mức nào.
Hiện tại có người chủ động yêu cầu cô nấu cơm, ngược lại cô rất vui vẻ, kiếp trước vì cômuốn có thể làm cho bạn bè ăn cơm của mình mà nghĩ rất nhiều biện pháp nhưng không thành công, mọi người đều nói nếu cô không vui có thể đánh một trận, ngàn vạn lần không nên ép bọn họ ăn đồ ăn do cô làm.
Thiên Lạc cũng biết mình nấu cơm rất khó ăn, về sau cũng rất ít làm.
Vui vẻ hát nhỏ, lúc này Thiên Lạc hoàn toàn lộ ra tư thái thiếu nữ.
Từ tủ lạnh lấy ra thịt cùng rau tươi mới, Thiên Lạc mở thực đơn.
“Ừ, liền làm thịt xào, gà Cung Bảo, sườn cay đi……” Thiên Lạc lẩm bẩm nói, cứ thế sung sướng quyết định.
Ước chừng mười lăm phút sau.
Đang lúc Thiên Lạc bận tối mày tối mặt trong bếp, một giọng nói trầm thấp bỗng nhiên vang lên sau lưng cô.
“Còn cần bao lâu?”
Thiên Lạc quay đầu lại, nhìn về phía Cố Kinh Thế đang đứng cạnh cửa bếp, dao phay trong tay đột nhiên rơi xuống đất, phát ra tiếng vang thanh thúy.
“Anh… anh… anh… sao có thể không mặc quần áo thế!” Thiên Lạc không thể tin chỉ vào Cố Kinh Thế.
⬅ Trước Tiếp ➡