Mà bọn họ tới rồi lại chẳng làm nên trò trống gì, nguyên nhân trong đó nếu miệt mài theo đuổi, chỉ có thể nói bọn họ chiếm 90% trách nhiệm.
“Chờ lát nữa chạy bộ, cảm thấy mình nguyện ý tranh đấu một phen, vậy theo tôi chạy.” Thiên Lạc chậm rãi nói, “Tôi tin tưởng các vị bạn học, nếu nguyện ý giống như tôi, ép buộc mình một phen, nhất định có thể kích phát tiềm lực mà mình che dấu, nhất định sẽ không bị đào thải.”
Bắc Cẩm nói tiếp theo lời của Thiên Lạc, “Nếu bị đào thải cũng sẽ bị học viện cưỡng chế thôi học. Mọi người đều đã biết, thông thường bị học viện Huyễn Vũ cưỡng chế thôi học, học viện khác đều sẽ không nhận. Như là vứt bỏ rác rưởi vậy, ai nguyện ý nhận rác rưởi kia? Đến lúc đó chỉ sợ thật sự trở thành một phế vật không thuốc cứu chữa.”
Thiên Lạc liếc Bắc Cẩm một cái, tuy cô không biết vì sao Bắc Cẩm lại phụ họa với cô, nhưng cô cảm thấy Bắc Cẩm nói rất có đạo lý.
Toàn bộ học sinh ban C ở đây, đã có ánh mắt của một số người trở nên kiên nghị.
Đúng vậy, sao không ép buộc mình dùng hết toàn lực nếm thử một phen, sao biết mình không làm được?
Người khác không có quyền phán cho bọn họ án tử hình, có thể hạ quyết định mình là phế vật hay là cường giả, thật ra chỉ có chính bọn họ!
Vừa lúc giọng của Quý Phong truyền tới.
“Học sinh ban C đến bên này tập hợp! Bắt đầu chuẩn bị!”
Thiên Lạc thật sâu nhìn thoáng qua vẻ mặt phức tạp của mọi người, rồi mới lấy tư thế chạy bộ, chạy về phía Quý Phong.
Bắc Cẩm theo sát phía sau, mấy học sinh khác cũng lục tục đuổi kịp.
Sau khi tất cả học sinh ban C tập hợp xong, Quý Phong mới mở miệng nói, “Tuy thành tích của học sinh ban C luôn xếp chót trong học viện. Nhưng lúc này là huấn luyện, liên quan đến việc mọi người có thể tiếp tục ở lại học viện hay không. Tôi hy vọng mọi người có thể lấy ra thực lực chân chính của mình! Tôi vẫn luôn tin tưởng, mọi người không hề thua kém người khác! Mọi người đều có thể!!”
Ngay cả Quý Phong cũng cổ vũ học sinh ban C cố lên!
Vốn dĩ học sinh ban C còn có chút mê man, lúc này tinh thần đều sôi nổi chấn động, lớn tiếng nói. “Chúng tôi nhớ kỹ! Chúng tôi có thể!”
Giọng nói đều nhịp, tràn ngập ý chí chiến đấu dạt dào!
Huấn luyện tàn khốc (14) Bọn họ có thể!
Nếu Thiên Lạc có thể thoát khỏi danh hiệu phế vật, như vậy bọn họ cũng không phải kẻ hèn nhát!
Theo tiếng còi của Quý Phong, Thiên Lạc và Bắc Cẩm như đang phân cao thấp với nhau, đồng thời chạy vụt về phía trước.
Những học sinh ban C còn lại, cũng đều bước chân kiên định chạy theo.
“Đừng tự mình đa tình, tôi cũng không phải vì giúp cậu.” Bắc Cẩm chạy bên cạnh Thiên Lạc, không chút để ý nói.
Thiên Lạc nghiêng mắt liếc Bắc Cẩm một cái, không có biểu cảm gì.
Vốn dĩ cô cũng không tự mình đa tình có được không.
Chỉ là cô thật sự tò mò vì sao Bắc Cẩm đột nhiên cùng cô cổ vũ tất cả học sinh ban C.
“Tôi chỉ không muốn làm chủ nhiệm khoa chúng ta thất vọng. Mặc kệ thầy giáo khác nhìn ban chúng ta như thế nào, chủ nhiệm khoa trước nay đều không khiến ban chúng ta thất vọng, càng không cảm thấy chúng ta là ban phế vật.” Lúc Bắc Cẩm nói lời này, trên mặt lộ ra vẻ mặt lưu luyến chỉ có lúc tưởng nhớ người yêu mới có.
Thiên Lạc bừng tỉnh đại ngộ, hóa ra là như thế này.
Chỉ là, nhìn vẻ mặt Bắc Cẩm, Thiên Lạc lại ý thức được một sự thật.
Đó là Bắc Cẩm vậy mà lại thích chủ nhiệm khoa bọn họ!
Kế tiếp, hai người đều không nói gì nữa.
Thiên Lạc cố ý thả chậm bước chân, chạy tới chỗ tất cả học sinh bị bỏ xa phía sau.
“Cố lên! Mọi người đều có thể! Chỉ cần hôm nay kiên trì được, những người chờ xem ban C trở thành trò cười đều sẽ thất vọng. Chẳng lẽ mọi người không muốn xem vẻ mặt thất vọng của bọn họ sao?” Thiên Lạc lớn tiếng nói.
“Muốn!” Bọn học sinh đồng thời cao giọng đáp!
Bọn họ bị người khác coi rẻ lâu lắm rồi!
Hiện tại ngẫm lại có thể có cơ hội nhìn những người xem thường mình lộ ra vẻ mặt thất vọng, không thể không nói, vẫn rất chờ mong!
“Duy trì hô hấp ổn định, thân thể thả lỏng, chúng ta nhất định có thể hoàn thành nhiệm vụ! Chúng ta không phải phế vật! Không phải kẻ hèn nhát!” Thiên Lạc lại lớn tiếng nói.
“Chúng ta không phải phế vật! Không phải kẻ hèn nhát!” Tất cả học sinh lại cùng hô lên.
Tuy rằng tất cả mọi người đều rất mệt, nhưng một đám không hề muốn từ bỏ, kiên định chạy hết.
Ở khu vực nghỉ ngơi ở bên cạnh đường chạy, ánh mắt Cố Kinh Thế vẫn đặt trên người Thiên Lạc.
Nhìn cô tận hết sức lực đi cổ vũ người khác, đôi môi mỏng của anh nhẹ vểnh lên.
Tiểu tử này đúng là tinh lực vô hạn.
“Thiếu tướng, có chuyện cần bẩm báo với ngài.” Lúc này, một người thân hình cao lớn vạm vỡ vội vã chạy tới trước mặt Cố Kinh Thế.
Người này là Bưu Sơn - cấp dưới đắc lực nhất của Cố Kinh Thế.
“Nói đi.” Cố Kinh Thế thản nhiên nói.
Vẻ mặt Bưu Sơn hiện lên một tia xấu hổ, nói, “Thẩm Lưu Ức bị bệnh trĩ, hôm nay không thể không tiến hành giải phẫu, chỉ sợ trong vòng một tuần cũng không xuống được giường.”
Thẩm Lưu Ức là trợ lý của Cố Kinh Thế, ngày thường đều phụ trách quan tâm cuộc sống hàng ngày Cố Kinh Thế.