Cô nhìn cậu, làm nũng nói: “Nhan Phóng, bây giờ muộn rồi, ngày mai chúng ta còn phải đi học …”
Lông mày cậu khẽ nhíu lại, giọng điệu mềm mại, ngữ khí khẩn cầu, nói: “Một lần thôi, được không?”
“Một lần cũng không cho sao.” Cậu đem mặt vùi vào hõm vai cô, cọ cọ, “Nguyệt Nguyệt có thể chứ?”
Trái tim Mộ Nguyệt đập loạn, cô nghe được tiếng cầu xin trầm thấp của cậu, lòng loạn thành một đoàn. Cô không lên tiếng, cũng không mở miệng từ chối, Nhan Phóng biết trong lòng cô đang nghĩ gì nên đem người cô lật lại.
Cô từ nằm biến thành chổng mông, nằm bò trên sô pha, cậu xoa bóp bờ mông mềm mại của cô. Làn da trắng như tuyết và tinh xảo, dùng sức một chút sẽ để lại vết đỏ, dấu tay trên bờ mông trắng như tuyết rất bắt mắt.
Cậu đem cánh mông mở ra rồi khép lại, tiểu huyệt hồng hào khi thì mở ra khi thì tạo thành một cái khe nhỏ, trên đó phủ đầy dâʍ ŧᏂủy̠ ngọt ngào, giống như một bông hoa nở rộ vào buổi sáng, mỏng manh và đẹp đẽ.
“Đừng nhìn…” Cô khó chịu đong đưa mông, lại không thoát bởi sự trói buộc bởi tay của cậu.
Cậu đánh hai cái lên mông cô, nói: “Tiểu huyệt nhỏ chảy nước miếng này, không biết nó muốn ăn như thế nào?”
Cậu vừa nhìn vừa ghé sát vào, ngửi được một mùi hương thơm ngọt ngào độc đáo của cơ thể cô và mùi sữa tắm hương dâu sau khi tắm.
Sau khi bị đánh, cô không thể kìm được mông của mình, thậm chí còn đẩy tiểu huyệt của mình về phía mặt cậu, khuôn mặt cậu kề sát vào tiểu huyệt. Có lẽ bị đánh đến hưng phấn, miệng tiểu huyệt không ngừng trào dâʍ ŧᏂủy̠ ra.
Cậu lại gần phía trước, há miệng ngậm lấy toàn bộ hoa tâm, đầu lưỡi đem toàn bộ dâʍ ŧᏂủy̠ thơm ngọt của cô cuốn vào trong miệng, hơi thở nặng nề đánh vào hoa tâm của cô.
“A…” Cô cảm thấy hạ thể được bao bọc trong đôi môi mềm mại ấm áp, giống như được ngâm trong suối nước nóng, thoải mái đến mức không ngừng run rẩy.
“Đừng…Ha a, bẩn…”
Cậu nâng cánh mông của cô lên, tiến vào càng sâu hơn, đầu lưỡi linh hoạt liếʍ hoa tâm của cô, cảm nhận được hoa huyệt ở trong miệng cậu mấp máy. Cậu đem cánh mông của cô mở ra, mở to cửa huyệt, lưỡi của cậu luồn vào trong.
Giống như cùng cô hôn môi, khi thì hút, liếʍ, mυ"ŧ, đầu lưỡi ở trong huyệt động khuấy đảo, đâm loạn tứ phía.
Môi quấn lấy miệng âʍ ɦộ, phát ra tiếng nước như lúc hôn môi.
Mộ Nguyệt cắn ngón tay, đôi mắt mê mang, thừa nhận kɧoáı ©ảʍ cực độ.
Bên trong vách động bị đầu lưỡi của cậu lướt qua, tiểu huyệt như sống lại, huyệt động gắt gao cuốn lấy đầu lưỡi cậu.
Tiểu huyệt cao trào, run rẩy, một lượng lớn dâʍ ŧᏂủy̠ phun ra bị cậu nuốt vào. Dâʍ ŧᏂủy̠ quá nhiều, cậu không nuốt kịp, không ít dâʍ ŧᏂủy̠ tràn ra từ trong miệng cậu, chảy tới cằm, qua cổ, rồi rơi xuống đất.
Cậu từ giữa hai chân cô ngẩng đầu lên, dùng ngón tay lau vết tích trên môi, đôi mắt đen ánh lên một nụ cười tự mãn. Đối với vẻ mặt đầy xuân sắc của Mộ Nguyệt nói: “Ra thật nhiều nước.”
Chạm vào tiểu huyệt vẫn đang mở của cô: “Có phải không đủ hay không? Tiểu huyệt muốn ăn côn ŧᏂịŧ à.”
Hai ngón tay cậu tiến vào, cảm giác trống trải của Mộ Nguyệt được lấp đầy, sau khi cậu tiến vào vài lần, Mộ Nguyệt cảm thấy vẫn chưa được thỏa mãn.
Cô mở miệng, thấp giọng cầu xin: “Em muốn… Nhan Phóng, em muốn…”
Cậu lấy tay ra, bò lên lưng cô, tiến đến gần đầu cô mới có thể nghe rõ, cậu hỏi lại: “Em muốn gì? Nói đi?”
Da mặt cô mỏng, khuôn mặt đỏ như máu, khi nói những lời đó với cậu đã là cực hạn của cô rồi.
Cậu cắn vai cô, tiến lên một chút, ngậm lấy vành tai cô, giọng nói khàn khàn đầy quyến rũ: “Có phải tiểu huyệt muốn ăn côn ŧᏂịŧ hay không?”
Cậu đẩy đẩy hông mình: “Tiểu dâʍ đãиɠ, muốn hay không?”
Côn ŧᏂịŧ cọ xát tiểu huyệt và âm đế, cơ thể cô run lên, lắc mông cọ vào côn ŧᏂịŧ cậu, muốn làm tiểu huyệt bớt ngứa hơn.
Phòng tuyến tâm lý của cô sụp đổ, buột miệng thốt ra: “Muốn,…Em muốn. Ha a, tiểu huyệt muốn côn ŧᏂịŧ lớn…”
Cô quay đầu đi, hai mắt rưng rưng nhìn cậu, giọng nói có chút nức nở: “Nhan Phóng, làm em đi… uh!”
Nhan Phóng đỡ cằm cô và hôn xuống, đĩnh hông, côn ŧᏂịŧ liền đi vào trong tiểu huyệt ấm áp của cô, tiến một chút rồi vào lút cán. Lúc sau cảm giác huyệt động của cô thả lỏng lại chậm rãi di chuyển.
Cậu từ phía sau ôm lấy cô, một tay véo cần cổ đang nhô cao của cô, một tay xoa nắn bầu vυ", một bên bầu vυ" khác vẫn đong đưa, cậu đẩy hông, chín sâu một nông mà làm cô.
“A… Quá sâu, quá sâu a a a…”
“Ưm a… A a… Quá nhanh, hu hu… Ha a”
Cô cảm thấy mình là một khúc gỗ trôi dạt dưới đáy biển sâu, bị những người gặp nạn cuốn theo, lắc lư theo dòng nước, không còn là chính mình.
“Bị làm có sướиɠ không? Tiểu dâʍ đãиɠ? Côn ŧᏂịŧ bị em kẹp muốn gãy rồi, tiểu dâʍ đãиɠ thật biết hút nha.” Cậu khẽ cắn sườn cổ cô, nói nhỏ bên tai cô.
Cô cau mày, nước mắt sinh lý chảy ra, lời nói đều bị đứt quãng: “Bị làm hỏng rồi… A… Phải bị… Ha a hỏng rồi… Từ bỏ… Hu hu không cần…”
Ngực cậu áp sát vào tấm lưng gầy của cô, eo thon thúc vào sau mông cô, côn ŧᏂịŧ đánh sâu vào tiểu huyệt phát ra tiếng nước “phốc phốc.”
Dâʍ ŧᏂủy̠ theo chỗ họ giao hợp chảy xuống, nhuộm ướt lôиɠ ʍυ của cậu, làm nó trở lên mịn và bóng, sau đó trượt qua túi trứng, nhỏ giọt khắp nơi.
Tiếng thở hổn hển của chàng trai và cô gái lần lượt vang lên, cả căn phòng đều nóng bừng.
Không biết qua bao lâu, Nhan Phóng thỏa mãn ôm thiếu nữ đã hôn mê vào phòng, tắm rửa sạch sẽ, lau khô tóc một cách tỉ mỉ rồi nhẹ nhàng bế cô lên giường.