⬅ Trước Tiếp ➡
Kỷ Tiểu Thuần mê mẩn nhìn anh, ánh mắt không e dè khiến Tề Tuyên không dễ chịu lắm.
Đối diện là người nào, sao còn chưa xem đủ vậy, không có chuyện gì làm hay sao?
Con ngươi chuyển động một chút mở ra, ánh mắt dò xét nhìn phía đối diện, vào lúc anh mở mắt Kỷ Tiểu Thuần đã sớm cúi đầu giả vờ đọc sách.
Tề Tuyên nhìn thoáng qua có hơi kinh ngạc cảm thán hơi sợ hãi thán phục, con gái bây giờ đều thích cách ăn mặc này hay là cô gái này quá bất cẩn? Mặc áo lụa hở vai màu trắng nhạt có hoa li ti cùng quần jean ngắn mà cũng dám lên xe lửa..
Tề Tuyên thu lại ánh mắt tiếp tục nhắm mắt suy nghĩ ý tưởng cho tác phẩm mới, Kỷ Tiểu Thuần lại ngẩng đầu lên nhìn anh giống như thiếu nữ hàm xuân, mở to mắt nhìn người đàn ông chằm chằm không chớp.
Anh có chút nhịn không nổi, lần nữa mở mắt muốn nhắc nhở cô một thân một mình trên xe lửa đừng luôn luôn nhìn chằm chằm đàn ông như vậy.
Nhưng Kỷ Tiểu Thuần lại nhanh chóng cúi đầu đọc sách, trang này nói cái gì đương nhiên cô không biết, tâm tư của cô hoàn toàn không đặt trên sách, chữ trong sách cũng giống như mây trôi bay qua trước mắt cô.
"Cô gái, cô cầm ngược sách rồi." Tề Tuyên đứng dậy đi qua cầm sách quay ngược lại giúp cô, Kỷ Tiểu Thuần ngẩng đầu nhìn anh, cắn môi nhỏ, mặt đỏ bừng.
Thấy bộ dáng này của cô Tề Tuyên không khỏi có hơi lo lắng cho cô, cô gái này không đề phòng sao? Lúc đặt lại quyển sách lên đùi cô bàn tay Tề Tuyên sờ cô, hơi chạm vào, ngón tay cái nhẹ nhàng vuốt ve da thịt non mềm của cô, lúc đầu chỉ muốn hù dọa cô một chút để cho cô biết phải bảo vệ mình. Kết quả khuôn mặt nhỏ của cô gái này càng đỏ, hai chân run nhẹ, cả cơ thể cũng đang run rẩy, "A~" một tiếng than nhẹ từ trong miệng cô truyền ra, thanh thúy đi vào lòng người còn mang theo chút kiều mị khiến tinh thần Tề Tuyên không khỏi nhộn nhạo.
Một bộ dáng vô cùng kiềm chế giống như là không chịu nổi sự "hành hạ" của anh, lại giống như im lặng kháng nghị anh thất lễ nhưng không thu chân về đẩy anh ra.
Tề Tuyên thu tay lại, từ ngữ nặng nề sâu sắc, "Cô gái, cô nên trốn một chút!"
"Hả?" Kỷ Tiểu Thuần hơi ngượng ngùng cong chân nhưng như vậy càng làm bại lộ càng nhiều hơn, quần lót màu trắng từ bên trong khe quần lộ ra đập thẳng vào mắt anh, da thịt trên đùi cân xứng càng không được che chắn chút nào, Tề Tuyên nhìn đến mức có chút cảm xấu hổ cầm chăn mền cuối giường đắp lên che cho cô.
Sau đó Kỷ Tiểu Thuần càng trắng trợn nhìn anh, Tề Tuyên dần dần cũng quen thuộc ánh mắt của cô. Có lẽ thấy cô còn nhỏ nên đoạn đường này cũng rất chăm sóc cho cô, ví dụ như trong lúc dừng trạm cùng cô đi mua đồ ăn, lúc nhàm chán nói chuyện phiếm với cô, thế nào cũng vô tình hay cố ý đi theo bên cạnh cô, tránh cho cô bị người khác "phi lễ".

⬅ Trước Tiếp ➡