Chương 18
thi thử cả, cứ bình tĩnh như thường là được." Thiện Yên Lam gật đầu đồng ý "Em biết rồi ạ, cảm ơn cô." Cô giáo Ngô hài lòng phất tay "Ừ, em về lớp đi." Nhưng Thiện Yên Lam vẫn đứng nguyên tại chỗ, một lát sau mới nhẹ nhàng hỏi "Trong trường chúng ta có hành vi bạo lực học đường không thưa cô?" "Cái gì?" Cô giáo Ngô ngạc nhiên hỏi, sau đó cười nói "Sao thế?
Em nhìn thấy à?" "Em chỉ hỏi một chút thôi ạ." Cô Ngô gật gù "Bạo lực học đường là việc không thể tránh được.
Những lúc như thế, em thấy nên làm thế nào?" "Em cho rằng trường học nên nỗ lực hết sức để ngăn chặn hành vi này." Cô ấy cười ha ha, vỗ vai Thiện Yên Lam "Ngoan, nhưng chuyện này nên để học sinh tự giải quyết với nhau thì tốt hơn.
Em cứ chăm chỉ học tập là được rồi." Việc này khác hẳn những gì mà Thiện Yên Lam tưởng tượng.
Cô ngẩn người trong giây lát rồi gật đầu "Thưa cô, em về lớp đây ạ." Cảm giác kỳ quặc tràn ngập trong lòng Thiện Yên Lam, cô không biết tại sao cô giáo Ngô có thể nhẹ nhàng bâng quơ mà thốt ra lời này.
Tuy hành vi bạo lực học đường thực sự không thể tránh khỏi nhưng những trường cô biết đều sẽ tổ chức tọa đàm về phương diện này, cố gắng giảm bớt tỷ lệ xảy ra bạo lực học đường.
Tuy trường này là trường trọng điểm của thành phố nhưng nó cũng là sản phẩm của tư bản chủ nghĩa.
Đây là vấn đề lớn.
Thiện Yên Lam thở dài, không biết chuyển tới trường này có phải lựa chọn chính xác hay không.
Bởi vì đã đến giờ vào học nên trên hành lang không có ai cả.
Thiện Yên Lam đi ngang qua mấy lớp học, lúc nào cũng có mấy ánh mắt như có như không nhìn về phía cô, khiến cô vô thức bước đi nhanh hơn.
Đi đến khúc ngoặt, một bóng dáng bất chợt xuất hiện, va thẳng vào Thiện Yên Lam.
Vì bị va phải một cách đột ngột nên Thiện Yên Lam lảo đảo một lát mới đứng vững trở lại.
Cô không khỏi cau mày nhìn về phía người đâm phải mình, khi nhìn rõ mặt cô ấy, Thiện Yên Lam sửng sốt.
Là nữ sinh bị bắt nạt mà cô nhìn thấy hôm qua.
Hôm nay trông cô ấy còn chật vật hơn cả ngày hôm qua, đỉnh đầu cô ấy có chất lỏng màu trắng nhỏ giọt, Thiện Yên Lam ngửi thấy mùi sữa nồng nặc, quần áo cô ấy cũng nhăn dúm dó, cúc áo ở cổ áo không biết đã rơi ở đâu, gương mặt sưng đỏ, cánh tay cũng có mấy vết xanh tím.
Thiện Yên Lam nín thở, vội vàng kéo tay nữ sinh đó "Cậu có ổn không?
Để tôi dẫn cậu tới phòng y tế nhé?" Nhưng nữ sinh đó lại đột ngột hất tay cô ra.
Cô ấy rũ đầu xuống rất thấp, cả cơ thể đều đang run rẩy, trong giọng nói còn có cả tiếng nghẹn ngào và nức nở "Không có việc gì, tôi tự đi được." Cánh tay Thiện Yên Lam đờ ra, cô nhìn bóng lưng dần dần chạy khuất của nữ sinh đó, im lặng không nói gì.
Đây là lần thứ hai, cô vừa chuyển tới không lâu mà đã gặp phải cùng cá nhân, cùng vụ việc trong suốt hai ngày liên tục.
Dường như sự hờ hững của giáo viên, sự vui đùa giữa các học sinh đều góp phần tạo nên bi kịch của người bị hại.
Thiện Yên Lam đứng im tại chỗ một lúc rồi mới tiếp tục đi về phòng học.
"Ấy, Yên Lam, cậu ở đây làm gì thế?" Có người cất giọng gọi cô lại.
Thiện Yên Lam quay đầu, thấy Trương