Trò Chơi Tình Yêu
Chương 16
⬅ Trước Tiếp ➡

dữ dội.
Nhưng Thiện Yên Lam không ngờ rằng Trường học lại có thể để đám con ông cháu cha làm những chuyện này.
"Nào, cậu nhìn thử xem, muốn ăn gì?
Bào ngư ở đây ngon lắm." Chung Việt đưa thực đơn cho Thiện Yên Lam.
Cô cảm ơn cậu ta rồi lẳng lặng xem menụ Những người khác rất quen thuộc với nơi này nên có thể gọi tên các món ăn mà không cần nhìn vào thực đơn.
Thiện Yên Lam chỉ tùy ý nhìn sơ qua, sau đó khép thực đơn lại rồi gọi một món chính.
Trong khi đợi thức ăn, cô lắng nghe cuộc trò chuyện của bọn họ.
Trương Kỳ Nhã chống tay vào đầu, giọng nói có vẻ cáu kỉnh và bất lực "Mẹ muốn tôi thử chụp ảnh tạp chí nhưng tôi chỉ muốn diễn xuất thôi.
Phải làm sao đây?" "Chỉ là thử thôi mà.
Có phải đòi mạng của cậu đâụ" Liêu Lị Sa vừa uống nước trái cây vừa gõ đầu ngón tay xuống mặt bàn "Chẳng phải Khinh Khinh có một người bạn từng chụp ảnh sao?
Cậu hỏi cậu ấy thử xem." "Loại tạp chí rác rưởi đó, chỉ cần chi tiền là có thể chụp ảnh rồi.
Có giá trị gì đâu chứ " Liễu Khinh Khinh liên tục nhìn vào điện thoại di động của mình "Tôi nói này, cậu vẫn nên đi với mẹ mình đi.
Đừng tự làm khổ một cách vớ vẩn nữa." Trương Kỳ Nhã ngồi thẳng dậy "Vấn đề là tôi không muốn chụp ảnh tạp chí." "Tôi đã bảo rồi mà, cậu cứ nghe lời mẹ đi." Liễu Khinh Khinh ngước mắt lên, giọng điệu mất kiên nhẫn "Cậu cũng biết mẹ cậu là người ra sao rồi mà.
Nếu cậu dám phản kháng thì coi chừng tháng sau sẽ mất tiền tiêu vặt đấy." Nghe vậy, Trương Kỳ Nhã như thể đã nhụt chí, ngã nhào lên bàn.
Chung Việt không kìm được nên đã bật cười, tiếp lời "Chắc là tôi biết mẹ cậu sẽ dẫn cậu tới studio chụp ảnh nào đấy.
Tình cờ A Túc cũng quen biết nhiếp ảnh gia ở đó, tôi hỏi giúp cậu nhé?" "Thật không?" Trương Kỳ Nhã lại ngồi dậy, ngữ điệu kích động "Thế thì quá tuyệt rồi " Thiện Yên Lam vẫn luôn im ắng, lặng lẽ lắng nghe bọn họ tán gẫụ Một nhân vật mới vừa xuất hiện trong câu nói của họ, A Túc.
Nếu không có gì bất ngờ thì đó chính là Tống Túc mà Ngô Ca đã nhắc tới nhỉ?
Theo lời của Ngô Ca, anh hầu như không ở trường.
Nếu Tống Túc đến trường thì chắc hẳn tình hình sẽ chẳng trầm lắng như vậy đâụ "Yên Lam, ba mẹ cậu làm nghề gì thế?" Một giọng nói kéo cô ra khỏi mạch suy nghĩ của mình.
Thiện Yên Lam trông về phía phát ra âm thanh thì thấy Chung Việt đang nghiêng đầu, mỉm cười nhìn cô.
Thiện Yên Lam còn không biết mình đã thân thiết với cậu ta như vậy từ khi nào.
Ấy vậy mà Chung Việt lại gọi thẳng tên cô.
Thiện Yên Lam bèn nở nụ cười hòa nhã "Họ chỉ là nhân viên văn phòng bình thường thôi." "Nhân viên văn phòng bình thường mà lại lái hai chiếc xe sang khác nhau hả?" Lúc này, Liêu Lị Sa người đã lâu không nói chuyện đột nhiên thốt lên một câu rồi bước tới.
Cô ta đặt hai tay lên bàn, cười tủm tỉm và nói tiếp "Đừng khiêm tốn nữa.
Trong các gia đình của chúng ta, ai mà chẳng có tý điều kiện chứ?
Cậu không cần kín tiếng như vậy đâụ" "Tôi không lừa cậu đâụ" Thiện Yên Lam không hề tức giận, kiên nhẫn giải thích "Họ chỉ làm công việc văn phòng linh tinh, cũng khá ổn thôi." "Vậy à?
Thế cụ thể thì ba mẹ cậu làm công việc gì?" Trương Kỳ Nhã xen vào


⬅ Trước Tiếp ➡