Chương 12
thản nhiên nhìn đối phương.
"Ái chà chà, được rồi.
Nể tình mày là người mới tới đây, tao sẽ không phản bác mày." Cô ta mỉm cười rồi cùng rời đi với nữ sinh còn lại.
Trước khi rời khỏi, cô ta còn thì thầm bên tai Thiện Yên Lam rằng "Người đẹp à, để tao nhắc nhở mày một câụ Nếu mày muốn trải qua hai năm này một cách yên ổn thì đừng động tới những người mà mày không nên dây vào." Thiện Yên Lam không thèm để ý mà chỉ bước tới kéo cô gái dưới đất lên, đoạn ân cần hỏi han "Cậu không sao chứ?" Đối phương gật đầu, mái tóc bù xù rủ xuống đã che khuất gần hết khuôn mặt, thân hình rất gầy yếụ Nữ sinh này vẫn luôn giữ im lặng.
"Cậu có cần tới phòng y tế không?" Thiện Yên Lam không khỏi hỏi dò một câu khi phát hiện hai gò má sưng đỏ kia.
Nhưng đối phương lại lắc đầu, chỉ đáp một câu rồi vội vàng rời đi "Cảm ơn cậu, tôi về phòng học trước đây." Thiện Yên Lam nhìn bóng dáng đang bỏ đi của nữ sinh kia, sau đó lại ngó sang hai bàn tay của mình.
Chúng lấm lem bụi đất, có lẽ là bị dính phải từ cơ thể cô gái kia.
Cô bèn vỗ tay rồi quay lại lớp học.
Ngôi trường này là trường trọng điểm của thành phố, dù là trường tư thục hay công lập thì tỷ lệ trúng tuyển của nơi này vẫn bày rõ ra đó, chẳng ai có thể khinh thường.
Tuy nhiên, việc bắt nạt trong khuôn viên trường học cũng không có mối quan hệ trực tiếp với thành tích của nhà trường.
Chỉ cần có người tham gia, hay chỉ cần có người tụ tập với nhau thì vẫn sẽ có xác suất xảy ra tình trạng bắt nạt.
Thiện Yên Lam cau mày vì cảm thấy hơi đau đầụ Cô không muốn quan tâm và cũng chẳng muốn chứng kiến nó.
Khi Thiện Yên Lam quay về lớp học, Ngô Ca và những người khác đều đã ở đó rồi.
Thấy cô bây giờ mới về, bọn họ đều cảm thấy khá khó hiểụ "Tớ vừa đi dạo vài vòng quanh trường ấy mà." Trần Sảng Nhi đưa một chai nước uống cho cô "Trường mình rộng lắm.
Có lẽ phải gần một hai tuần thì cậu mới làm quen được đấy." "Không sao đâu, đã có các cậu dẫn tớ đi rồi mà." Thiện Yên Lam mỉm cười.
Trường học không quá gần nhà nhưng cũng chẳng quá xa.
Ngoại trừ ngày đầu tiên được mẹ đưa đến trường, cô đều tự ngồi xe buýt đi học và về nhà suốt khoảng thời gian còn lại.
Lúc tan học, Thiện Yên Lam lại bắt gặp nhóm Liêu Lị Sa.
Họ đang chắn đường ở cổng trường, không biết đang nói gì.
Những học sinh muốn ra khỏi cổng trường đều phải đi đường vòng vì sợ làm phiền nhóm người này.
Lần này có nhiều người hơn, xem ra còn có học sinh của các trường khác nữa.
Cả nam lẫn nữ đều mang lại cảm giác vô cùng nhất quán.
Con ông cháu cha, con cái của người nổi tiếng, thậm chí là con cháu của quan chức, bởi vì bọn họ chẳng coi ai ra gì cả.
Cảm giác tổng thể còn có vài phần lưu manh nữa.
Thiện Yên Lam định đi đường vòng cùng các học sinh khác, rốt cuộc chẳng rõ ai tinh mắt nên đã trông thấy cô, sau đó còn hô tên cô thật to trước mặt mọi người.
Thiện Yên Lam chẳng còn cách nào khác ngoài việc bất đắc dĩ dừng lại, đồng thời nhìn về phía nhóm người kia với vẻ tươi cười.
"Về nhà à?" Liêu Lị Sa bước tới, vừa khoác tay cô vừa cười nói "Bọn tôi định đi hát karaoke.
Đi cùng đi." Thiện