Việc Thẩm Thính Ôn ra nước ngoài, Ôn Hỏa không phản đối: ''Để mẹ đi tìm người lo thủ tục, hay con muốn tự mình làm?''
Lại nói tìm người có chuyên môn lo là tốt nhất, ngoại trừ có nghiệp vụ nhiều kinh nghiệm còn biết đi đường tắt, nhưng năm đó Thẩm Thành du học cũng tự thân vận động, thân là con Thẩm Thành nên Thẩm Thính Ôn tự nhiên cũng không muốn dựa vào quan hệ đi cửa sau: ''Con tự lo được.''
Ôn Hỏa gật đầu: ''Vậy để cho con.''
Cứ thế, Thẩm Thính Ôn nói vài lời cho mẹ biết, rồi sau đó chuẩn bị xuất ngoại.
Thẩm Thành mấy ngày không thấy Thẩm Thính Ôn, bèn hỏi Ôn Hỏa dạo này cậu bận việc gì, Ôn Hỏa nói: ''Đi làm thủ tục xuất ngoại rồi.''
Thẩm Thành nghe vậy thì thản nhiên: ''Ừm.''
Ôn Hỏa xem xong luận văn của học trò, xoay lại hỏi: ''Nghe nói lại có nữ sinh đánh nhau vì con trai mình, có phải đó là lý do nó xuất ngoại không?''
Thẩm Thành đang xem tài liệu, trả lời lấy lệ: ''Vậy ư?''
Ôn Hỏa đi qua, cầm tài liệu trên chân anh đi rồi ngồi vào thay đó.
Ngồi trên đùi chồng, cô vòng hai tay qua cổ anh, nghiêng đầu nhìn qua: ''Thầy Thẩm à, con trai anh sao không thấy yêu ai nhỉ? Đây là di truyền à? Nhìn dáng vẻ nó cũng không phải dạng tuổi trẻ ngây ngô đâu.''
''Thế dáng vẻ của anh như thế nào?''
Ôn Hỏa lắc đầu: ''Em không biết, dù sao tóc nhuộm bạc, tay xăm hình, mi gắn đinh* thì không phải người đứng đắn rồi.''
''Em vậy là có thành kiến đấy.''
''Em chính là có thành kiến vậy đó.''
Thẩm Thành cười cười, chú cún con này dám lên mặt với anh. Bị anh nuông chiều sinh hư rồi.
*Mi gắn đinh:
*
Từ Túc trước khi gặp Chu Thủy Nhung, cứ nghĩ đó là một cô gái thận trọng, có sự dè dặt giống Chu Tư Nguyên, suy đoán này cũng từ vẻ ngoài giản dị của cô, mà dù cho có trang điểm nhẹ đi nữa, nếu đi trên phố số người ngoái đầu nhìn cũng không ít. (Chu Tư Nguyên là em Chu Yên, là cậu của Chu Thủy Nhung)
Về phần thận trọng dè dặt, từ tác phong có thể thấy được sự mạnh mẽ, bướng bỉnh được nuôi dưỡng trong môi trường sống phóng khoáng, không bị kìm kẹp vào khuôn khổ. Bản chuyển ngữ được thực hiện và
Chu Thủy Nhung đối diện Từ Túc, điềm tĩnh chào hỏi: ''Xin chào, Từ tiên sinh.''
Từ Túc cười cười: ''Gọi anh là Từ Túc được rồi, anh là học trò thầy Chu Tư Nguyên, em không cần khách sáo như vậy.''
Chu Tư Nguyên hiện là đội trưởng đội trinh sát đặc nhiệm của cảnh sát Vân Nam, vài năm trước trong một vụ điều tra ma túy, cha của Từ Túc là dân thường chẳng may hy sinh, để lại Từ Túc không thân không thích, Chu Tư Nguyên thu nhận anh làm học trò, nuôi dưỡng bên mình.
Lần này về nước Chu Tư Nguyên không thể tự đến đón cô, không chỉ vì Chu Tư Nguyên bận nhiệm vụ quan trọng, còn vì thân phận đặc biệt không thể công khai của Chu Thủy Nhung, làm vậy để tránh mang đến phiền toái cho Tư Văn và Chu Yên.
Chu Tư Nguyên cứu Từ Túc, lại được bồi dưỡng nhiều năm, đáng tin cậy, cử anh tới đón Chu Thủy Nhung là hợp lý.
Chu Thủy Nhung gật đầu: ''Chào anh, Từ Túc.''
Từ Túc dẫn đường cho Chu Thủy Nhung: ''Thầy đã sắp xếp chỗ ở, cũng đã liên hệ với nhà trường, em nghỉ ngơi ổn định hai ngày rồi anh dẫn em đến trường nhập học, em sẽ vào thẳng lớp 12.''