⬅ Trước Tiếp ➡
Rbăm đi không bao lâu thì về, sắc mặt không được tốt, không nói câu nào bắt đầu cắt thịt đem nướng, Thiên Yến thấy hắn tâm tình không tốt, cũng không dám chọc vào, im lìm ngồi bên cạnh nhìn hắn làm.
Rbăm nướng thịt xong, thấy trong nồi còn canh xương, nghi ngờ hỏi: “Đây là gì?”
Không nghĩ hắn đột nhiên hỏi mình, Thiên Yến hoảng sợ, nhưng lại kịp hiểu hắn hỏi gì, nhỏ giọng đáp: “Là canh xương hầm, giữa trưa Kbuôr ở đây ăn cơm.”
Rbăm nghe vậy mặt càng sầm hơn, múc một thìa nếm thử, ai dè hương vị không tệ lắm, nên múc luôn hai chén, một chén đưa cho Thiên Yến, đưa luôn thịt nướng cho cô, Thiên Yến cầm thịt, chậm rãi ăn từng chút một.
Ở đây không có gì để giải trí, nên ăn tối xong, không được bao lâu hắn lại đè cô lên giường, làm chuyện cô vừa khổ sở vừa xấu hổ, đó cũng là chuyện cô sợ nhất.
Nên bây giờ có thể kéo dài thời gian được chút nào thì cứ kéo.
Đọc truyện ngôn tình không chỉ giúp thư giãn mà còn là cách để hiểu hơn về tâm lý con người. Những tình tiết trong truyện thường phản ánh thực tế cuộc sống, giúp ta rút ra nhiều bài học ý nghĩa. Đó là cách nhanh nhất để trải nghiệm những cung bậc cảm xúc mà không cần phải trải qua thực tế đau thương. đọc truyện full cùng ha ha truyện
Tiếc là cô có ăn từng miếng nhỏ đến đâu thì cũng đến lúc ăn hết.
Rbăm thấy cô ăn xong miếng cuối cùng, tiến đến ôm cô, ném lên giường, Thiên Yến không dám phản kháng, mặc cho hắn cởi quần áo mình.
Nhưng Rbăm không giống ngày thường lập tức nhào lên, mà cởi đồ mình xong lại nằm kế cô. Kéo tay cô sờ lên cây cột khổng lồ của hắn, ra lệnh: “Vuốt và liếm nó đi.”
Thiên Yến sợ hãi nhìn cây cột cực đại màu tím đen, hắn bắt cô liếm nó, nhưng cô chưa từng làm, hơn nữa cô cảm thấy nó dơ bẩn.
Thấy cô chậm chạp không làm, Rbăm không vui nhíu mày, ấn đầu cô xuống, thúc giục: “Nhanh lên.”
“Đừng…ưm…” Thiên Yến mở miệng phản kháng, nhưng cô vừa mở ra Rbăm liền nhân cơ hội đút vào. Đầu Thiên Yến bị đè lại, không thể tránh thoát, đành nén cảm giác ghê tởm ngậm vào miệng, nước miếng không nuốt được chảy đầm đìa.
“Dùng lưỡi mà liếm! Đừng chỉ ngậm thôi.” Thấy cô không chịu phối hợp, Rbăm không có tính nhẫn nại, vỗ mông cô một cái, mông Thiên Yến đỏ lên tức thì.
“Uuu…” Thiên Yến quỳ trên giường, ngậm vật thật lớn của hắn, gian nan phun ra nuốt vào, lưỡi thỉnh thoảng còn liếm hai cái.
Rbăm thoải mái nhắm mắt hưởng thụ, nhưng dần dần hắn không thấy đủ vì tốc độ cô chậm rì rì, đè chặt đầu cô xuống, để hắn không chế nhịp điệu đưa đẩy, không ngừng ấn sâu vào cổ, làm Thiên Yến nghẹn thở phát khóc.
Cuối cùng lúc Thiên Yến cảm thấy mình sắp ngạt chết rồi, hắn lại bắn ra, nhưng hắn đè đầu cô lại không cho cô tránh đi, toàn bộ đều bắn vào miệng cô.
Thiên Yến không cách nào khác đành nuốt vào, nhưng quá nhiều tinh dịch, cô không theo nổi tốc độ của hắn, bị nghẹn không thở nổi. Cuối cùng Rbăm mới thả cô ra, Thiên Yến nằm trên ho khù khụ.

⬅ Trước Tiếp ➡