Chương 9
không nhìn thấy gì hết " Cậu đang rất muốn biến mất ngay lúc này.
Đúng lúc này, xe của nhà họ Lâm vừa tới nơi.
Cậu thường gọi tài xế nhà mình là chú Lý, ông ấy vừa hạ cửa sổ xe vừa thò đầu ra "Xin lỗi cậu ba, tôi đến trễ rồi " Lâm Ngọc Phong vội vàng nói "Thấy chưa, chú Lý có thể làm chứng cho tớ, tớ vừa mới tới đây thật mà " Chú Lý ngơ ngác, trong đầu toàn dấu chấm hỏi.
Dương Lạc Lạc chớp mắt nhìn cậu "Tớ chỉ chào hỏi một câu thôi mà, cậu căng thẳng gì vậy?" Còn chẳng phải tại lúc nãy bà cô trưng ra cái vẻ mặt đáng sợ kia hay sao..
Lâm Ngọc Phong ôm ngực, sợ đến mức đau tim rồi lấy một hộp trà chanh từ trong cặp ra "Phương Mỹ Đình nhờ tớ đưa cái này cho cậụ" Dương Lạc Lạc lại chớp mắt "Phương Mỹ Đình là ai?" Lâm Ngọc Phong tức đến mức lộn ruột "Bạn cùng bàn với tớ đó Đeo kính đó Đã ăn trưa chung biết bao nhiêu lần rồi mà cậu còn không nhớ nổi tên người ta nữa " "Trêu cậu thôi, tớ nhớ tên cậu ấy mà." Dương Lạc Lạc cười híp mắt, lộ ra hai chiếc răng thỏ trắng tinh "Có người nào không biết thủ khoa khối mình đâu chứ." Chú Lý run rẩy nhìn Lâm Ngọc Phong, sợ cậu chủ nhỏ nhà mình sẽ đột quỵ vì tức mất thôi.
Lớp mỡ của Lâm Ngọc Phong cũng run lên, cậu nhìn về phía Dương Lạc Lạc "Cậu trêu tớ như vậy thấy vui lắm hả?" "Tớ đóng vai nữ phụ độc ác mà." Dương Lạc Lạc ngẩng cao đầu đáp đầy tự hào.
Cô đã đọc biết bao nhiêu tiểu thuyết nên rất hiểu rõ về vai trò của mình.
".." Lâm Ngọc Phong muốn đốt hết mấy cuốn tiểu thuyết của chị hai nhà mình luôn quá.
Đầu của cậu như bốc khói, chẳng thèm suy nghĩ gì nữa mà bắt đầu lải nhải "Dương Lạc Lạc, nữ phụ ác độc là vai phản diện đó, cậu có biết nữ chính trong truyện thường như thế nào không hả?
Chính là kiểu dịu dàng, nhẹ nhàng, nói chuyện nhỏ nhẹ, hòa đồng với mọi người ấy.." Đột nhiên, Dương Lạc Lạc cảm thấy bụng đau âm ỉ, kèm theo một cảm giác nóng ẩm lạ lẫm.
Nói nè, cậu mà không sửa lại tính cách, cứ bị hiểu lầm mãi thì cũng chẳng tốt đâụ Lúc nào bên cạnh Chung Minh Âm chẳng có người lao vào, cứ như vậy mãi thì cậu có đuổi được hết cả ngàn người hay không..
Ủa, sao vậy?" Lâm Ngọc Phong khựng lại khi nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của cô bé.
"Nhóc mập.." Dương Lạc Lạc hoảng hốt, cảm giác lạ lẫm ở bụng khiến cô bé có dự cảm chẳng lành.
Cô bé đã từng học tiết giáo dục giới tính nên biết đang có chuyện gì xảy ra.
Nhưng vì trong nhà không có người lớn chỉ dạy, cũng không có cô chị nào nên nhất thời cô bé không biết phải xoay xở ra sao.
Bà nội Dương thì đã mãn kinh từ lâu nên cũng chẳng nhắc nhở cô bé về việc này, thành ra Dương Lạc Lạc còn chưa từng nhìn thấy cái bóng của miếng băng vệ sinh nào.
Dương Lạc Lạc quay đầu nhìn xuống và thấy phía sau chiếc váy đồng phục có một mảng đậm màu, rõ ràng là vết máu khiến cô bé càng thêm hoảng loạn.
Lâm Ngọc Phong nhìn theo ánh mắt của cô bé.
Nhà cậu có hai chị gái nên so với những bạn trai khác thì hiểu biết hơn một chút, gần như ngay lập tức đã đoán được chuyện gì xảy ra.
Hai tai Lâm Ngọc Phong đỏ ửng, tuy là tri kỷ của phái nữ có thâm niên nhưng dù gì cũng chỉ là một cậu nhóc nên nhất thời cậu cũng