Chương 3
có thể đi cùng đến lớp chọn, như vậy khoảng cách với Chung Minh Âm lại gần hơn một chút.
Nhóc mập thở phào nhẹ nhõm, còn đám bạn xung quanh thì lập tức nhào tới, vây chặt lấy cậụ Người thì an ủi, người thì động viên khiến cậu cảm nhận được chút hơi ấm tình người.
Nhưng ngay lúc đó, cô bé ngang ngược kia lại đột nhiên quay đầu lại.
".." Cả nhóm người lập tức hóa đá.
"À.." Dương Lạc Lạc có chút không tự nhiên, nhìn cậu rồi hỏi "Cậu tên gì vậy?" Hai má của nhóc mập khẽ run, lắp bắp "Lâm..
Lâm Ngọc Phong." "Ồ, ngọc thụ lâm phong." Dương Lạc Lạc ghi nhớ rồi nở nụ cười rạng rỡ, lần này là thật lòng "Tớ tên là Dương Lạc Lạc." Nhóc mập nghẹn lời, không biết nói gì.
Tất nhiên là cậu biết tên của cô nhóc này.
Mãi sau này Lâm Ngọc Phong mới nhận ra, cậu chính là người bạn đầu tiên thời trung học của Dương Lạc Lạc.
Tiếng cạch cửa vang lên, một bà cụ hiền hậu lập tức đứng dậy, đón lấy cô bé lao vào như một viên đạn nhỏ rồi cười hiền từ "Lạc Lạc về rồi à?
Hôm nay đi học có vui không?
Có ai bắt nạt cháu không?" Dương Lạc Lạc có dáng người nhỏ nhắn, rõ ràng bằng tuổi Chung Minh Âm nhưng lại thấp hơn cậu ta cả một cái đầu, trông như nhỏ hơn một hai tuổi vậy.
Bà Dương lúc nào cũng lo lắng cho cô cháu gái bé bỏng của mình.
"Hôm nay vui lắm bà ạ " Dương Lạc Lạc làm nũng trong lòng bà, cố tình bỏ qua chuyện trong giờ thảo luận môn ngữ văn, cả lớp đều tránh cô bé như tránh rắn rết, hay trong giờ thể dục không có ai chịu ghép cặp cùng cô bé để ném bóng.
Nhìn chung thì học cấp hai vẫn rất vui.
Hơn nữa, hôm nay cô bé còn được nói chuyện với anh Minh Âm nữa.
"Bà ơi, hôm nay ba mẹ cháu có gọi tới không ạ?" Dương Lạc Lạc ngửa mặt hỏi.
Nhìn thấy vẻ mặt bối rối của bà Dương, cô bé lập tức nở nụ cười tươi "Không sao đâu ạ, Lạc Lạc ngoan lắm, cháu sẽ chờ tiếp ạ " Bà Dương thở dài, khẽ xoa má của cô cháu gái.
Dương Lạc Lạc vội vã chạy vào nhà tắm rửa tay, vừa đi vừa nói "Bà ơi, ngày mai cháu đi chung với bạn nhé, bà không cần phải đến đón cháu đâu ạ " "Ừm " Bà Dương cũng không để ý nhiều, nghĩ chắc Dương Lạc Lạc đi chung xe với Chung Minh Âm "Lạc Lạc à, ông nội nấu món cá chua ngọt mà cháu thích đấy." Ở học viện Thánh Tia, không ít học sinh có gia cảnh khá giả.
Phần lớn đều có người giúp việc hoặc tài xế đưa đón, một số bạn còn quen biết nhau từ trước nhờ vào mối quan hệ giữa hai gia đình, thậm chí còn đi nhờ xe về chung.
Nhà họ Chung là người quen lâu năm, bà Dương rất yên tâm khi giao Dương Lạc Lạc cho họ.
Dương Lạc Lạc rửa tay xong, hôn chụt một cái lên má của bà nội "Cháu vui lắm ạ " Bà nội cười lớn.
Về phòng, cô bé lặng lẽ đếm tiền trong ví.
Vào giờ ăn trưa của ngày hôm sau, cậu nhóc mập đang ngồi giữ chỗ ở căng tin, chết lặng khi thấy Dương Lạc Lạc bỗng nhiên ngồi xuống trước mặt.
Cậu hốt hoảng liếc về phía cậu bạn thân Tạ Lãng Hào đang xếp hàng mua đồ để cầu cứu nhưng cậu ấy thấy vậy thì chỉ quay lưng đi như muốn tìm chỗ khác ngồi vậy.
".." Lâm Ngọc Phong gượng cười đầy miễn cưỡng, khẽ hỏi cô gái trước mặt "Cậụ.
Cậu cần gì à?" Thật sự không thể trách cậu phản ứng thái quá được.
Lúc mới vào