Cây gậy cực nóng của Giang Thái Nhiên ngay từ khi nàng ngồi xuống đã cứng rắn mà chọc nàng. Đối với hắn, tên tùy thời có thể động dục, là phản ứng hết sức bình thường. Chính là thủ pháp xoa nắn sắc tình của hắn thật sự làm Tảm Hựu Nhi có chút chịu không nổi.
Thân mình nàng chậm rãi mềm xuống phải dựa vào trên người Giang Thái Nhiên mới không ngã, hai tay không còn sức để nâng lên chỉ có thể đặt tại hai bên sườn, không còn sức lực kẹp cánh tay Thái Nhiên, làm hắn càng dễ dàng xoa bóp nơi tròn trịa của Hựu Nhi.
Hai ngón tay cái của hắn ấn, xoa tròn hai hạt đậu. Tảm Hựu Nhi từ nơi đó truyền đến cảm giác trướng, tiếng rên rỉ vẫn luôn nhịn xuống nay khẽ ngâm ra, tiếng rên rỉ yêu kiều như tiếng mèo kêu làm cực nóng dưới mông càng thêm cứng rắn.
Giang Thái Nhiên sao lại mặc quần thể dục chứ, quần bò còn tốt hơn chút, quần thể thao quá mỏng! Xoa vòng quanh bầu ngực giống như đang mát xa cho nàng, trước dùng sức bóp, sau lại nhẹ nhàng xoa nắn, Hựu Nhi cũng không thể phàn nàn sức lực của cậu ta.
Tống Loan cùng Kha Hoằng Danh đứng bên cửa sổ, hai người rõ ràng vẫn luôn đối chọi gay gắt nay lại đồng loạt trầm mặc. Hàng Tễ Duẫn ở trên ghế bắt chéo chân, đồng tử đen lại nhìn chằm chằm hai người Giang Thái Nhiên và Hựu Nhi.
Hắn lại từ áo khoác móc ra hộp thuốc, khác với lần trước chính là hắn rốt cuộc châm lửa. Ngón giữa thon dài cùng ngón trỏ kẹp lấy điếu thuốc, môi mỏng ngậm đầu lọc, nhẹ hút một ngụm, toàn thân ẩn trong tối, chỗ đèn chưa bật, chỉ có màu trắng của khói thuốc lượn lờ tỏ rõ sự hiện diện.
Bên ngoài đánh tới một loạt tia chớp, cùng tiếng sấm vang lên vậy mà không quấy rầy được hai người đang chìm đắm kia. Ở trong căn nhà tối thui ngược lại càng tăng thêm không khí ái muội.
- Ngực Tiểu Hựu Hựu rất tuyệt! Mặc thêm nhiều quần áo bó sát lại càng đáng yêu nha!
Giang Thái Nhiên nhẹ nhàng gợi lên khóe miệng, rất đắc ý Hựu Nhi vì mình xoa bóp mà rên rỉ thành tiếng. Khuôn mặt hắn nhuốm đầy tình dục, ẩn hiện cùng bóng rèm.
- Ưm… Giang Thái Nhiên, cậu đừng nói nữa… Á…
Bất luận khuôn mặt đỏ ửng, đôi mắt bởi vì sung sướng mà mờ sương đều chứng tỏ sự thật rằng nàng đang vô cùng thoải mái.
- Được rồi.
Hàng Tễ Duẫn khàn giọng nói ra một tiếng, gắt gao nhìn thẳng vào mặt Tảm Hựu Nhi, trong mắt chất chứa gì đó mãnh liệt. Không lâu sau thu hồi ánh mắt, hắn đem thuốc dập tắt, ngồi ngay ngắn trở lại.
- Ài, tớ còn chưa đã ghiền đâu.
Nghe thấy Hàng Tễ Duẫn lên tiếng, Giang Thái Nhiên ngoài miệng nói chính mình chưa đã ghiền nhưng cũng nhanh chóng buông tay xuống eo Tảm Hựu Nhi, ở bên tai nàng nhẹ giọng nói:
- Nên đứng lên rồi, Tiểu Hựu Hựu…
Mang theo hỗn hợp khí nóng từ tiếng nói từ tính cùng gió lạnh thổi vào trong tai Tảm Hựu Nhi, nàng không được tự nhiên quay đầu đi, đem tay Giang Thái Nhiên kéo ra.
- Tớ biết rồi.
Nhưng vừa mới đứng lên, chân nàng liền mềm, ngã trên người Thái Nhiên. Cũng không biết hắn có phải dự đoán được trước hay không mà đem cánh tay vững chắc vững vàng đỡ được nàng, đem nàng ôm trong l*иg ngực.
- Không đứng lên nổi sao? Tiểu Hựu Hựu thật là mẫn cảm… Tớ đưa cậu đi.
Nói xong lời trêu ghẹo, nét tươi cười bên miệng của hắn chưa từng tắt, đem nàng ôm công chúa về đến chỗ ngồi, một chân đạp lên ghế bên cạnh, không kịp chờ đợi mà đòi chơi tiếp lượt mới. Bỗng Tảm Hựu Nhi đang nằm bò ra bàn đột nhiên lên tiếng:
- Tớ không muốn chơi nữa. Mấy cậu thật quá đáng!
Giang Thái Nhiên còn chưa kịp thất vọng, Tống Loan liền ở một bên nói tiếp.
- Vậy chúng ta chơi trò quốc vương đi! Hựu Nhi không có điện thoại không phải rất buồn chán sao? Trò này rất thú vị đấy!
Tảm Hựu Nhi có chút sức sống trở lại, đứng dậy hưng phấn nói:
- Trò gì trò gì, tớ muốn chơi trò thú vị!
- Vậy quyết định thế nhé!
- Một lời đã định!
Tảm Hựu Nhi lời thề son sắt, nàng sợ nhất người khác nói nàng không chân thành. Tống Loan ánh mắt mềm mại, dịu dàng mà nhìn chằm chằm Tảm Hựu Nhi, bên miệng ý cưới càng sâu.