⬅ Trước Tiếp ➡
Vì thế nàng quay đầu nhìn về phía Tống Loan, hắn quả nhiên tủm tỉm mà đem bài hạ xuống.
- Lá A ở chỗ tớ đây.
Đối với việc Kha Hoằng Danh biết lá A ở trong tay ai liền vô cùng hoài nghi, Hựu Nhi dùng ánh mắt không thể tin nhìn vài lần người đang ôm đầu nhìn ra ngoài cửa sổ kia, sau đó quay lại nói.
- Tống Loan, tớ chọn đại mạo hiểm, cậu nói đi.
Nàng tựa hồ tin tưởng Tống Loan sẽ không làm khó mình. Chỉ thấy đôi mắt Tống Loan càng cong lên, độ cung khóe miệng cũng gia tăng.
- Tớ muốn cho Hựu Nhi ngồi ở trên người Kha Hoằng Danh tiếp tục chơi. Ngồi 10 phút.
- Cái gì!
- Tống Loan, ngươi có phải muốn đánh nhau hay không?
Hai đương sự trăm miệng một lời kinh hô ra tiếng, Kha Hoằng Danh trước đứng lên đem chân đạp lên ghế, hung tợn trừng mắt Tống Loan. Hựu Nhi vẻ mặt không dám tin tưởng mình bị đào hố, nhìn về phía Tống Loan đang rất bình tĩnh.
- Làm sao? Không dám tiếp tục chơi sao? Kha Hoằng Danh ngươi lá gan thật nhỏ, một chút cũng không đáng mặt nam nhân.
Uống một ngụm trà xanh tự mang theo, Tống Loan cùng Kha Hoằng Danh trừng mắt lẫn nhau. Hắn lên giọng khiêu khích Kha Hoằng Danh dễ kích động. Phép khích tướng đối với hắn mà nói chính là biết rõ là bẫy rập cũng nhất định phải xông vào. Quả nhiên, Kha Hoằng Danh nghe hắn nói như vậy đem chân thả xuống dưới, khoanh tay, đem chân tách ra ngồi xuống. Đôi mắt như cũ trừng Tống Loan, nghiến răng nghiến lợi mà nói:
- Ngươi chờ đó cho ta.
- Được rồi, hai người đừng náo nữa. Cũng không phải việc mất miếng thịt nào. Tớ ngồi, tớ ngồi.
Sợ hãi hai người bọn họ lại cãi nhau, Hựu Nhi giơ tay đầu hàng. Nàng đứng lên đi vòng qua phía sau Giang Thái Nhiên, tiến đến trước mặt Hoằng Danh.
- Cậu đem chân khép lại. Cậu ngồi như vậy sao tớ ngồi được.
- Cậu là đầu heo, ngồi lên nhất định sẽ đè chết tớ.
Ngoài miệng nói vậy, Kha Hoằng Danh lại buông hai tay ra, đem chân hơi khép lại, tiếp tục dựa vào ghế nhìn về phía khác. Mặc kệ lời nói độc địa, Hựu Nhi hướng trên đùi hắn nặng nề ngồi xuống. Dù sao người ta cũng nói mình là heo, mình liền đè chết hắn!
Không biết là cố ý hay ngẫu nhiên, mông của Tảm Hựu Nhi vừa vặn đặt lên chỗ đó của Kha Hoằng Danh. Kẽ mông cùng khóa quần cơ hồ dán chung một chỗ, thoạt nhìn Kha Hoằng Danh mặt không biểu tình nhưng trong lòng lại nhấc lên sóng lớn. Nữ nhân này có biết chỗ đó của nam nhân không thể ngồi lên không.
Phân đoạn trừng phạt tiến hành xong, Hàng Tễ Duẫn như cũ trầm mặc đem bài xáo tốt để lên bàn. Có lẽ là 10 phút Tảm Hựu Nhi đều ngồi trên người Kha Hoằng Danh, kế tiếp mấy vòng đều không có đến lượt nàng rút được lá A hay K. Bất quá qua mấy vòng, nàng cũng biết thêm nhiều thông tin.
Tựa như lần đầu tiên của Tống Loan là vào năm 15 tuổi, tính đến bây giờ đã qua 2 năm. Kha Hoằng Danh hiện tại đang thích một người, lại là bạn cùng lớp. Không nghĩ tới tên độc miệng hay bắt bẻ người này cũng yêu thích người khác. Nữ hài tử bị hắn thích kia thật sự quá là đáng thương. Mà tư thế Giang Thái Nhiên thích nhất là đi vào từ phía sau, bởi vì như vậy vào được càng sâu. Từ từ, tư thế? Bọn họ nói thật vượt quá chừng mực rồi đi!
Ba lần rút được là A đều là Hàng Tễ Duẫn, 3 người cũng đều lựa chọn nói thật. Nhưng vấn đề hắn hỏi cũng đi hơi xa rồi đi. Trước hỏi có thích ai không, sau lại hỏi đến thích tư thế nào. Gương mặt Tảm Hựu Nhi có chút ửng đỏ, trộm uống một ngụm nước thầm may mắn chính mình không phải ra chiến trường.
Ở giữa hỏi đáp lẫn nhau quá nhiều, kết thúc 3 lượt, thời gian đã qua đi 6 phút. Lần này vẫn là Hàng Tễ Duẫn lấy được lá A, mà bất hạnh rút được lá K... Quả nhiên là Tảm Hựu Nhi.
Hựu Nhi ngẫm lại mấy câu hỏi nói thật lần trước của hắn mà vội nuốt nước miếng. Nàng vỗ vỗ bả vai Hàng Tễ Duẫn:
- Anh trai, đừng quá tàn nhẫn... Tớ chọn đại mạo hiểm đi.
Chỉ thấy Hàng Tễ Duẫn nhẹ giương mắt nhìn Tảm Hựu Nhi. Tuy rằng ánh mắt bình tĩnh, không có ánh sáng lóe lên, nhưng vẫn làm Hựu Nhi sinh ra cảm giác cậu bạn không hay nói này là một người rất tàn nhẫn.
- Cậu tiếp tục ngồi trên người cậu ta, cùng tớ hôn môi, 3 phút.
Tảm Hựu Nhi chết máy ngay tại chỗ.
4:
Tống Loan có chút kinh ngạc, Hàng Tễ Duẫn là thiếu niên trầm mặc nhất lớp, không thích qua lại với người khác, thậm chí ngay cả một người bạn cũng không có. Cho tận đến khi hắn bị giáo viên chia vào nhóm của Hựu Nhi, tình trạng này mới thay đổi một ít.
Các thành viên cùng nhóm với hắn lúc trước đều e sợ Hàng Tễ Duẫn, tránh còn không kịp, mỗi ngày hắn đều không nghe người khác phân công cũng chẳng làm gì. Còn khi ở nhóm Tảm Hựu Nhi, không biết nàng làm gì mà như một kỳ tích hắn rất nghe lời nàng. Mặc dù hắn vẫn như cũ kiệm lời, cũng không có khả năng cai thuốc, thế nhưng hắn vẫn sẽ tham gia các buổi tụ tập mà có Hựu Nhi, cũng nhiều lần tham gia buổi họp nhóm, tuy có đến muộn nhưng tuyệt không vắng mặt.
Có một lần bắt gặp hắn cùng một người con gái xa lạ đi từ khách sạn ra, Tống Loan còn đang suy nghĩ hóa ra hắn đã có bạn gái, nên mấy câu hỏi hắn hỏi hôm nay cũng không cảm thấy kinh ngạc. Nói thật đại mạo hiểm sao lại không hỏi đến mấy vấn đề này được. Huống chi Hựu Nhi cũng ở đây…
⬅ Trước Tiếp ➡