⬅ Trước Tiếp ➡
- Có lẽ Hựu Nhi đem điện thoại để ở nhà không có mang đến, cậu luôn vứt đồ đạc bừa bãi không phải sao?
Tống Loan vươn tay xoa xoa đầu Hựu Nhi, hơi mang hài hước, ôn nhu trêu chọc nàng. Rõ ràng phương diện học tập cũng không kém, nhưng về mặt ném đồ lung tung thì phải gọi là thiên tài.
- Tớ không nhớ rõ có đem để ở nhà hay không? À... hiện tại mấy giờ rồi Tống Loan?
Trầm tư suy nghĩ hết 3 phút, Hựu Nhi nhớ tới mục đích đến trường của bọn họ. Thời gian hẹn gặp hình như cũng qua từ lâu rồi đi. Hai tên còn lại giờ này còn chưa đến sao? Bọn họ có nghĩ làm báo cáo không vậy?
- Ừm... Hiện tại là 3 giờ rưỡi chiều. Hay là chúng ta về phòng học trước đi. Biết đâu lại ở trong phòng học cũng không biết chừng.
Nâng cổ tay lên xem đồng hồ, Tống Loan nói cho Hựu Nhi thời gian đại khái sau đó khuyên nàng về phòng học đem nhiệm vụ hoàn thành trước.
- Nói cũng đúng. Chẳng qua có lẽ đến cơm chiều đều không kịp ăn. Đi mau đi mau.
Hựu Nhi giữ chặt tay Tống Loan, hướng khu dạy học chạy tới. Dù sao trong di động cũng không có đồ vật gì quan trọng. Nhiều lắm mấy tấm ảnh tự sướng có khả năng bị người khác thấy mà thôi. Lại mua một cái là được, hiện tại việc cấp bách là đem bài tập hoàn thành đã.
Bị giữ chặt trong nháy mắt có chút kinh ngạc, Tống Loan nhìn về phía Hựu Nhi nắm lấy tay mình, đôi mắt cong cong mỉm cười, trong ánh mắt hiện lên vài tia khác thường. Sau đó hắn đuổi kịp Hựu Nhi phía trước, nắm lấy tay nàng hướng phòng học chạy.
2:
- Trời ơi! Mấy người có phải gian lận hay không? Làm sao mà thắng được vậy!- Kỹ không bằng người liền câm miệng.
- Đều nói Giang Thái Nhiên, ngươi cược đâu thua đó, còn đòi cùng chúng ta chơi bài. Tiền nhiều không biết tiêu đâu sao?
- Tiểu gia ta hôm nay tới giúp đỡ người nghèo thì làm sao.
- Trên người ngươi có mấy vạn thì đủ giúp đỡ ai?
Đi đến cửa phòng học, Hựu Nhi cùng Tống Loan liền nghe thấy bên trong truyền đến tiếng người ồn ào. Đem cửa mở ra quả nhiên là Giang Thái Nhiên, Hàng Tễ Duẫn cùng Kha Hoằng Danh ba người đang vây quanh đánh pocker. Hàng Tễ Duẫn ngồi đó hít phả khói thuốc, rõ ràng trong phòng học không thể hút thuốc.
Nghe thấy tiếng mở cửa, 3 người cùng một động tác quay đầu lại. Kha Hoằng Danh thấy Tống Loan liền phiền lòng. Hắn nhanh chóng quay đầu xem bài trong tay mình. Tay cầm điếu thuốc của Hàng Tễ Duẫn dừng một chút, quay người lại hít một hơi. Mà Giang Thái Nhiên thấy Tảm Hựu Nhi liền tức khắc vui vẻ nhảy xuống ghế.
- Tiểu Hựu Hựu, cậu sao giờ mới đến nha! Tớ thấy nhàm chán quá mới cùng bọn họ đánh bài.
- Hựu Nhi chờ mấy người đã lâu. Đều đợi không được mới ra ngoài tìm di động thôi.
Tống Loan không buông bàn tay nắm lấy Hựu Nhi, hơi chút nghiêng thân mình ngăn trở Giang Thái Nhiên muốn xông tới ôm lấy tay Tảm Hựu Nhi, nhẹ giọng giải thích với Giang Thái Nhiên.
- Ngươi còn có mặt mũi nói chúng ta. Chính ngươi không phải lúc ấy cũng mới đến không phải sao?
Kha Hoằng Danh đem bài ném ở mặt bàn, xoay người đem chân gác lên bàn, hai tay ôm đầu lắc lư ghế dựa, ánh mắt nhìn về đôi tay nắm lấy nhau của Hựu Nhi cùng Tống Loan.
- Nếu không phải xú gia hỏa nào đó ngày nào cũng đi tới khiêu khích ta, thì ta đã sớm đến phòng học.
Hắn liếc liếc mắt về phía Kha Hoằng Danh vừa nói chuyện, nhẹ nhàng mà dùng lời Hựu Nhi nói đánh trả hắn. Tống Loan rất rõ ràng, nhược điểm của Kha Hoằng Danh là ai.
- Mấy người các cậu được đó! Đã mấy giờ rồi mà còn ngồi đó cãi nhau. Tính hôm nay ngủ ở phòng học hay sao?
- Tớ không ngại ngủ cùng Tiểu Hựu Hựu nha!
Giang Thái Nhiên dùng tay nâng nửa người trên, rướn về phía trước, chân lắc lư tủm tỉm nhìn về phía Tảm Hựu Nhi.
- Tiểu Thái Nhiên, tớ ngại đó.
Đồng dạng cười tủm tỉm đáp lại Giang Thái Nhiên, ánh mắt Hựu Nhi liếc về phía Hàng Tễ Duẫn đang không nói một lời. Che lại ngực giả bộ dáng vẻ yếu ớt, Tảm Hựu Nhi đi đến trước người Hàng Tễ Duẫn cúi xuống, bi thương mà nhìn hắn.
- Hàng Tễ Duẫn, cậu sao có thể nhẫn tâm nhìn chúng tớ, mười sáu mười bảy tuổi thiếu nam thiếu nữ hít phải khói thuốc của cậu nha.
Tàn thuốc run lên, từ ngắn kéo bàn lấy ra một cái gạt tàn, Hàng Tễ Duẫn dập điếu thuốc vào đó, ngước mắt nâng cằm ý chỉ đã thực hiện. Ánh mắt hắn tối lại, liếc mắt nhìn cảnh xuân trong cổ áo rộng bị lộ ra của Hựu Nhi. Hàng Tễ Duẫn nói giọng khàn khàn.
- Tớ cũng không ngại.
Tảm Hựu Nhi làm bộ không nghe thấy, đi đến trước bục giảng đem rương sinh thái dọn đến trên bàn Hàng Tễ Duẫn. Làm 3 người còn lại vây quanh đây viết báo cáo quan sát cùng cảm tưởng, vì dù sao đại thiếu gia này cũng sẽ không nhích người nửa bước đâu.
⬅ Trước Tiếp ➡