⬅ Trước Tiếp ➡

Từ khi xuyên vào thân thể nguyên chủ, mấy lời khen kiểu gần như quấy rối thế này, cô nói ra trơn tru đến mức chẳng cần nghĩ.
Thẩm Vọng cười khẩy một tiếng, hoàn toàn không buồn đáp lại.
Khi nữ quỷ rời khỏi phòng, điện cũng sáng trở lại, ánh đèn bừng lên, căn phòng một lần nữa chìm trong thứ ánh sáng quen thuộc.
Anh lại nói “Tắt đèn đi.
Tôi muốn ngủ.” Dù anh không gọi đích danh, Kỳ Đường vẫn rất tự giác làm theo.
Cô tắt đèn, vừa xoay người lại thì trước mắt đã hiện ra một mảng thân thể trắng lóa.
Trắng đến chói mắt, khiến cô hoa cả đầụ Nhưng thứ khiến người ta choáng váng hơn cả, là những đường cơ bắp nhấp nhô theo từng cử động, đẹp như loài báo săn, tĩnh lặng mà ẩn chứa sức mạnh khiến tim người khác phải run sợ.
Cơ bụng chỉ là một lớp mỏng vừa phải, không phô trương, cũng chẳng gầy gò, mọi thứ đều cân xứng đến hoàn hảo, đẹp không chê vào đâu được.
Sức hút nằm giữa sự non nớt của thiếu niên và sự trưởng thành của đàn ông khiến người ta khó lòng rời mắt “Nhìn nữa là tôi móc mắt cậu ra đấy.” Kỳ Đường lập tức dùng cả hai tay che kín mắt, như để bày tỏ lòng trung thành tuyệt đối.
Thẩm Vọng thay đồ ngủ, rồi quay lại giường nằm xuống.
Một lúc sau, dường như anh đã ngủ say.
Thẩm Vọng ngủ không phát ra chút âm thanh nào.
Ngay cả tiếng thở cũng không nghe thấy.
Anh không lên tiếng đuổi cô đi, mà Kỳ Đường thì có đánh chết cũng chẳng dám quay về phòng mình.
Đã liều ở lại, cô càng không dám bén mảng đến giường của anh.
Cô co người trong góc hẹp giữa giường và tủ đầu giường, trong nỗi sợ hãi chưa nguỗi, giữa màn đêm dày đặc và cơn gió lạnh lùa qua cửa sổ.
Cả người ướt sũng, Kỳ Đường ôm chặt đầu gối rồi thiếp đi lúc nào không hay.
Giấc ngủ của cô chẳng hề yên ổn, liên tục bị những cơn ác mộng nữ quỷ áp sát mặt dọa tỉnh.
Không biết qua bao nhiêu lần như thế, cô mới chìm vào giấc ngủ sâụ Sáng hôm sau, Kỳ Đường bị đánh thức bởi một tiếng thét chói tai.
Cô bật mở mắt, chỉ cảm thấy hô hấp nặng nề, hai má nóng ran, đầu óc choáng váng, tay chân rã rời.
Vừa đứng dậy đã loạng choạng mấy bước mới giữ được thăng bằng.
Dù đang là mùa hè, nhưng ngủ cả đêm trong bộ quần áo ướt, Kỳ Đường không ngoài dự đoán mà bị cảm lạnh.
Trên giường, Thẩm Vọng đã không còn ở đó từ lúc nào.
Cô lắc lắc đầu, kéo thân thể nặng nề xuống lầụ Ở tầng một, cô thấy Thẩm Vọng cùng những thành viên khác của câu lạc bộ, ai nấy sắc mặt đều nặng nề.
Giang Á Xuyên đang gọi điện báo cảnh sát.
“Có chuyện gì vậy?” Vì bị cảm, giọng Kỳ Đường nghe khàn đặc.
“Cô đừng nhìn thì hơn.” Người lên tiếng là Thi Linh Âm, mặt tái nhợt, rõ ràng đã bị dọa cho không nhẹ.
Nhìn thấy cô ấy, Kỳ Đường lại nhớ đến chuyện tối qua, nữ quỷ biến thành dáng vẻ của Thi Linh Âm để lừa mình, cô không kìm được mà rùng mình một cái.
Trên tấm thảm trải sàn là một tấm ga trắng, bên dưới lộ rõ hai dáng người.
Là hai chị em tính tình hoạt bát trong câu lạc bộ, tối qua còn ở chung một phòng.
Sáng nay, người dậy sớm nhất đã phát hiện thi thể của họ, tiếng hét thất thanh ấy cũng chính là thứ đánh thức Kỳ Đường.
Không lâu sau, cảnh sát đến nơi.
Hai chị em bước đầu được kết luận là tử vong do tự thiêụ


⬅ Trước Tiếp ➡