Chương 16
xuống bẫy dưới hố.
Máu bắn tung tóe, biểu tượng thất bại với gương mặt khóc nhè bật ra.
Thấy cô chưa phản ứng, Thẩm Vọng khẽ “chậc” một tiếng, hàng mày sắc hơi nhíu lại vì thiếu kiên nhẫn, rồi bắt đầu lại ván mới.
Bộ xương hồi sinh tại chỗ, cầm khiên và giáo lao lên phía trước.
“Bốp bốp, tạch tạch” nhảy hai cái rồi “bịch” một tiếng, lại rơi xuống bẫy.
Kỳ Đường nuốt nước bọt “...
Phải nhảy hai lần.
Khi bẫy dịch sang bên trái thì bấm nút X hai lần.” “Đừng nhảy sớm quá, chờ thanh thể lực hồi lại đã.” Cảnh tượng trước mắt còn kỳ lạ hơn cả giấc mơ.
Đang trong tình thế bị quỷ truy sát, cô lại đứng trong phòng của kẻ có ý định giết mình, dạy anh ta cách qua màn game.
Kỳ Đường vốn là người sống khép kín, lại ngại giao tiếp nên suốt ngày ở trong nhà.
Mà người như vậy thì thường chẳng có mấy thú vui, ngoài lướt mạng ra thì chỉ còn chơi game.
Ngoài viết truyện, cô còn làm thêm nghề streamer game.
Cô có một loại “thiên phú” kỳ lạ game nào cũng bắt nhịp rất nhanh.
Vì tính tình ôn hòa, giọng nói lại dễ nghe, nên trong game cô thường xuyên nhận được lời mời làm bạn chơi chung, thậm chí là được mời ký hợp đồng làm người chơi cùng.
Bộ xương nhảy lên được bệ, né khỏi bẫy tử thần.
Đinh một tiếng, cỏ may mắn kích hoạt, máu hồi đầy.
Thẩm Vọng khẽ nhướng đuôi mày.
Vai Kỳ Đường cuối cùng cũng thả lỏng được đôi chút.
Cô đứng yên tại chỗ, mỗi khi bộ xương sắp toi mạng lại kịp thời lên tiếng nhắc “Ăn quả tăng buff trong balô đi.” “Con quái này giờ đánh chưa nổi đâu, nhảy qua đằng sau đền thờ lấy trang bị trước.” Nhìn một lúc, cô mới nhận ra...
Thẩm Vọng thực sự rất mê trò này.
Trước kia, với “Kỳ Đường”, câu dài nhất anh từng nói chưa quá ba chữ.
Kho từ vựng xoay đi xoay lại cũng chỉ có “cút”, “tránh ra”, “không hứng thú”, “ghê tởm”.
Vậy mà bây giờ, chỉ để giúp bộ xương lấy đồ, anh có thể dừng tay, nghiêm túc nhìn vào mắt cô, lắng nghe chỉ dẫn cho bước tiếp theo.
Cảm động thật đấy.
Nếu không phải vì muốn thắng game, có lẽ cô đã còn cảm động hơn.
Mưa đêm mùa hè theo gió lùa vào qua khung cửa sổ hé mở.
Một mùi thịt thoang thoảng...vừa thối rữa, vừa cháy khét lặng lẽ chui vào mũi.
Lúc vào phòng...
cô không đóng cửa sổ.
Cô không đóng cửa sổ?
Lúc đó cô ngẩng đầu lên đã thấy Thẩm Vọng, cô vừa kinh hãi vừa hoảng loạn, chỉ muốn mau chóng rời đi, đâu còn tâm trí nào mà đóng cửa sổ.
Đến khi hoàn hồn lại, trên bậu cửa chẳng biết từ lúc nào đã bám lên một bàn tay cháy đen.
Thịt cháy quăn lại, lộ cả xương trắng ở bên trong.
Mắt và miệng đều đã bị thiêu rụi, chỉ còn lại hàm răng trắng hếu và những con ngươi đỏ ngầu, lồi ra, phơi bày giữa không khí.
Những đốt ngón tay mục rữa móc chặt lấy khung cửa, mỗi lần bò thêm một bước, trên bậu lại loang ra vệt máu tanh hôi nồng nặc.
Cổ họng như bị nỗi sợ hãi bóp nghẹt, đến cả tiếng thét cô cũng không bật ra được.
“Đừng...
đừng lại gần...” Giọng cô khàn đặc, lạc đi giữa màn mưa lất phất ngoài kia, yếu ớt đến mức chính cô cũng nghe không rõ.
Kỳ Đường loạng choạng lùi lại hai bước, rồi vấp phải thảm, ngã nhào xuống ngay dưới chân Thẩm Vọng, cả người tối sầm mặt mũi.
Thẩm Vọng vẫn đang chơi game.
Anh dường như hoàn toàn không nhìn thấy con quỷ nữ đang bò vào từ cửa