⬅ Trước Tiếp ➡

"Hoa khôi không nghĩ vậy đâụ Cố Chiến nổi tiếng là người cạn tình, cậu nhìn cách anh ấy đối xử với hoa khôi thì biết rồi đấy, với hình tượng của anh ấy, tớ tin anh ấy có thể đứng suốt hai tiếng đi xe. Cậu nói xem tại sao anh ấy lại cứ phải ngồi cạnh Dao Dao?"
Cừu Niệm Dao đang rửa mặt thì khựng tay lại, rất nhanh sau đó lại như không có chuyện gì, thoa sữa rửa mặt lên mặt, lơ đãng tiếp lời "Chê hoa khôi phiền, cố ý lấy chúng tớ ra làm bia đỡ đạn à?"
"Tạm chấp nhận được, nhưng Cố Chiến suốt ba năm cấp ba hầu như không tham gia hoạt động dã ngoại tập thể nào, lần này lại nhất quyết đến tham gia chuyến du lịch tốt nghiệp của chúng ta, nếu nói không phải vì một người nào đó trong chúng ta thì ma cũng không tin."
"Có lý."
Dưới ánh mắt của hai người họ, Cừu Niệm Dao bình tĩnh nhíu mày, lộ ra vẻ mặt khó hiểu "Vì ai cơ?"
Ồ, Dao Dao cũng không biết à.
Lương Tiểu Âm và lớp trưởng bắt đầu phân tích ồn ào.
Cừu Niệm Dao rửa sạch bụi bẩn trên mặt, thay một chiếc áo phông trắng sạch sẽ "Đi thôi, không phải đang vội đi công viên giải trí à?"
"Ê "
"Đợi tớ với Dao Dao, tớ còn chưa thay váy mà "

Hà Tuấn bị hoa khôi và hai tên đàn em của cô ta dồn vào góc.
"Cậu thì làm được gì Chuyện nhỏ thế này cũng không làm xong "
"Cậu đừng giận, tôi không ngờ Cố Chiến lại đột ngột như vậy."
"Tôi không giận sao được Đang yên đang lành, cậu để chỗ trống bên cạnh Lương Tiểu Âm và cái con nhỏ Dao Dao gì đó làm gì?"
Hà Tuấn gãi đầu "Đây không phải là để lại đường lui cho mình sao, tôi nghĩ nếu Cố Chiến ngồi vào chỗ của tôi, tôi cũng có thể đi ngồi với Tiểu Âm và các cậu ấy."
"…"
"Hóa ra, cậu không thật lòng giúp tôi à?"
"Lần này tôi thật sự xin lỗi."
"Tôi mặc kệ Hà Tuấn, lát nữa đi chơi cậu vẫn phải giúp tôi "
"Cái này không hay đâu? Việc đổ nước trên xe đã rất cố ý rồi, tôi không thể…"
Hoa khôi nghiêng người tới gần, ghé vào tai Hà Tuấn "Đến lúc đó, cậu cứ…"
Hà Tuấn bị mùi nước hoa trên người cô ta làm cho tâm hồn thư thái, nguyên tắc lại bị vứt đi xa vạn dặm.

Hương Xá Hồ Tân cách công viên giải trí một đoạn.
Một nhóm người chia thành hai tốp, đi xe đến đó.
Nhà hoa khôi có một chiếc SUV bảy chỗ màu đen, logo xe sáng chói mắt, giống hệt sự kiêu ngạo hống hách của hoa khôi, tài xế trên đường nhìn thấy đều huýt sáo.
Cừu Niệm Dao và Lương Tiểu Âm ngồi lên một chiếc xe khác, cũng là màu đen sang trọng kín đáo, những chiếc xe đi qua phía trước, sau, trái, phải đều cẩn thận, lặng lẽ tránh xa một chút.
Tài xế lái xe khoảng 40 tuổi, khi thấy Cố Chiến sẽ cung kính gọi "Cố thiếu gia". Lúc Cừu Niệm Dao bị Lương Tiểu Âm kéo lên xe, ánh mắt của tài xế thoáng dừng lại trên người cô.
Không khí trong xe, vừa kỳ lạ vừa căng thẳng.
Ghế phụ lái trống.
Cố Chiến ngồi ở hàng ghế giữa, đôi chân dài cuối cùng cũng không còn chật chội nữa. Anh mặc bộ đồ thường ngày kiểu dáng đơn giản, áo sơ mi trắng và quần dài màu xanh đen.
Cầm điện thoại ngang màn hình, những ngón tay thon dài của Cố Chiến chậm rãi lướt trên điện thoại.
"A Chiến, điểm Điểm Điểm Nhanh lên Người sắp hồi sinh ra khỏi suối rồi "


⬅ Trước Tiếp ➡