Trước đây cô không cần bận tâm đến những điều này, bây giờ thì đến lượt cô phải đau đầụ
Học phí, phải làm sao đây?
Cừu Niệm Dao liếc nhìn cây đàn piano cách đó không xa, trong mắt có sự luyến tiếc, nhưng lại như đã hạ quyết tâm.
Một khu chung cư cũ nát ở Nam Khê.
Cố Chiến duỗi đôi chân dài trên ban công phơi nắng, trong đôi mắt đen của anh ẩn chứa sự khó lường, dưới vẻ lười biếng dường như đang che giấu một cơn bão tố.
Hoắc Mẫn đi tới, cười đến mức suýt đau bụng "A Chiến, nghe nói cô gái kia đưa cho cậu 250 tệ sao? Hahahahaha "
Cố Chiến liếc mắt quét qua.
Trợ lý Lâm bỗng cảm thấy lạnh sống lưng, tự giác trốn vào góc.
Hoắc Mẫn mãi mới ngừng cười "Nạn nhân đêm hôm kia không ít, đều là các cặp đôi yêu nhau và những nam nữ đang trong giai đoạn mập mờ."
Cố Chiến lật xem báo cáo xét nghiệm mà Hoắc Mẫn đưa cho anh, thốt ra hai chữ, giọng nói trong trẻo "Thử thuốc."
"A Chiến, cậu nói đối phương giăng lưới rộng, vừa kiếm tiền bất chính lại vừa dùng nhóm người này để thử thuốc? Quá đáng ghét rồi Nhất định phải lôi ra bắt giữ "
…
Hiệp Minh Châu đã cùng Cừu Niệm Dao tìm nhà hai ba ngày, vì không tìm được, nên về trường trước.
8 giờ sáng, Cừu Niệm Dao đang vẽ tranh thì chuông cửa reo.
"Dao Dao "
Cửa vừa mở, Lương Tiểu Âm liền lao tới ôm chầm lấy Cừu Niệm Dao, bên cạnh cô ấy còn có một chiếc vali.
"Dao Dao, cậu nhất định phải cho tớ ở nhờ, tớ thật sự không thể ở nhà được nữa rồi "
Lương Tiểu Âm kể một tràng những ấm ức mà gia đình gây ra cho cô ấy, nói có lý có cứ, nhưng Cừu Niệm Dao vẫn đoán được là cô út không yên tâm, sợ cô làm chuyện dại dột, nên mới để Lương Tiểu Âm đến ở cùng cô.
Cũng là để mắt đến cô.
Rót một cốc nước, đưa cho Lương Tiểu Âm, thấy cô ấy ừng ực uống hết, Cừu Niệm Dao cũng không có ý định vạch trần.
Họ đều là vì tốt cho cô, Cừu Niệm Dao biết.
Lương Tiểu Âm đặt cốc nước xuống, khi nhìn Cừu Niệm Dao, ánh mắt có chút ngây dại.
"…"
Chết rồi
Lương Tiểu Âm đang nhìn cổ cô, Cừu Niệm Dao theo bản năng đưa tay che lại, rồi lặng lẽ tháo dây buộc tóc.
Mái tóc dài lập tức buông xõa.
Sơ suất rồi.
Cô cứ nghĩ hôm nay chỉ có một mình ở nhà, nên đã buộc tóc dài lên, vừa đúng lúc để Lương Tiểu Âm nhìn thấy dấu răng.
Ba ngày rồi, những vết đỏ trên người Cừu Niệm Dao cơ bản đã mờ đến mức không nhìn kỹ thì không thấy rõ.
Chỉ, trừ vết răng này.
Không may lại bị Lương Tiểu Âm phát hiện, Cừu Niệm Dao đang định bịa ra một câu chuyện.
"Dao Dao cậu…"
Lương Tiểu Âm đau lòng khôn xiết, mắt cũng hơi ướt, còn vươn tay ôm chặt cô "Dao Dao, cậu còn có cô út Minh Châu, còn có tớ Tớ, Lương Tiểu Âm, là bạn tốt cả đời của cậu Cậu ngàn vạn lần đừng…"
"…"
Phản ứng này không đúng.
Vết răng trên cổ cô rõ ràng mờ ám như vậy, Lương Tiểu Âm nhìn thấy, không nên có phản ứng như vậy chứ?
Chẳng lẽ Tiểu Âm không nhìn rõ, tưởng là vết thương do cô nghĩ quẩn dùng móng tay cào ra?
Cừu Niệm Dao dở khóc dở cười.
"Đừng trách tớ vô lễ với bác gái, bà ấy thật sự quá đáng rồi Tớ từng thấy người ly hôn ra đi tay trắng, chứ chưa từng thấy con cái trưởng thành, lại bắt con cái ra đi tay trắng "