Chương 21
thì bàn chân dày, còn anh da mặt dày." Mộ Tri Diễn "..." Thư Minh Yên mở cửa xe trước, ngồi vào.
Xe hướng đến sân bay thành phố Đồng, Thư Minh Yên và Mộ Tri Diễn ngồi cạnh nhau ở hàng ghế saụ "Sao chú nhỏ lại tới đón em?" Mộ Tri Diễn hỏi, cảm thấy khá bất ngờ.
Thư Minh Yên từ nhỏ đã sống trong Mộ gia, từ nhỏ đã có quan hệ tốt với Mộ Du Trầm, nhưng những năm gần đây tương tác ngày càng ít đi, nói nhiều cũng không được.
Ngoài ra Mộ Du Trầm bận công việc ít khi về nhà, thường ngày không quan tâm đến những chuyện vụn vặt của gia đình, nhưng hôm nay lại đón Thư Minh Yên khiến người ta cảm thấy rất lạ.
Thư Minh Yên dựa đầu vào kính cửa sổ, thuận miệng nói "Hai ngày trước gặp nhau trong một bữa tiệc tối." "Tiệc tối nào?
Em làm gì ở đó?" "Em đi với một nhà sản xuất, em có một kịch bản muốn cho chị ấy xem." "Không ai bắt nạt em đấy chứ?" Mộ Tri Diễn nhìn Thư Minh Yên từ trên xuống dưới.
Thư Minh Yên không thích ánh mắt anh dừng trên người mình "Không phải nói, em đã gặp chú nhỏ." Lông mày của Mộ Tri Diễn dần dần giãn ra, ngay sau đó anh lại cau mày "Anh đã nói với em rất nhiều lần rồi, em là con gái, đừng đến những trường hợp như vậy, em xem lời anh nói như gió thoảng bên tai đúng không?
Anh hiểu rõ hơn em chuyện gì xảy ra trong phòng rượu, mấy lão đại gia có chút tiền thích dụ dỗ mấy cô gái xinh đẹp uống rượu trên bàn rượu, uống quá chén thì phải làm sao bây giờ?
Chuyện lớn như vậy cũng không nói cho anh biết, em còn may mắn gặp được chú nhỏ." "Xảy ra chuyện lớn gì, có đáng để em nói riêng cho anh không?
Hơn nữa không biết chừng anh đang ở bên ngoài oanh oanh yến yến vui sướng rồi." Thư Minh Yên liếc anh một cái, khóe miệng có một tia giễu cợt, "Mộ thiếu gia, anh biết rất rõ chuyện gì xảy ra trong phòng rượu, xem ra đã làm loại việc này rất thường xuyên." "Vậy em oan uổng cho anh quá." Mộ Tri Diễn cà lơ phất phơ bắt chéo chân, "Anh không vô duyên vô cớ thuyết phục người ta uống rượu, đều là những người phụ nữ đó chạy đến kính rượu anh." Nghe thấy giọng điệu tự mãn của anh, Thư Minh Yên cười mỉa mai "Anh vẫn cho rằng mình rất hấp dẫn sao?" "Cũng tạm." Mộ Tri Diễn sửa kiểu tóc, "Anh lớn lên không tệ, có rất nhiều người thích anh, chỉ có ánh mắt của em là không tốt." Anh lại đột nhiên chủ động lại gần Thư Minh Yên, đôi mắt trong veo nhìn cô vô tội, "Nhưng đừng lo lắng, anh không thích bất kỳ người nào ở bên ngoài, trong lòng anh chỉ có em." "Anh nhây thật đó." Thư Minh Yên ghét bỏ lùi lại cửa xe, "Đừng nói chuyện với em theo kiểu dụ dỗ người khác ở bên ngoài." Cô quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, không muốn để ý đến người bên cạnh.
Điện thoại của Mộ Tri Diễn rung lên trong túi, anh cầm lên, liếc nhìn rồi cắt đứt.
Không lâu sau, sự rung chuyển lại bắt đầụ Anh trả lời một cách nóng nảy "Có chuyện gì?" Giọng người phụ nữ phát ra từ điện thoại, nhưng Mộ Tri Diễn không có tâm trạng "Tôi đang bận." Anh cúp máy ngay lập tức, qua dư quang liếc nhìn phản ứng của Thư Minh Yên, vẻ mặt cô bình thường, đối với cuộc điện thoại vừa rồi không quan tâm chút nào.
Lớp kính cản bớt cái nóng như thiêu đốt của mặt trời bên ngoài, chỉ còn lại sự êm dịu và mềm mại.
Ánh sáng làm nổi lên những đường nét trên khuôn mặt thanh tú và tinh xảo của cô, chiếc mũi hếch, lông mày