⬅ Trước Tiếp ➡
-" Sơ Linh, Tiểu Thanh còn nhiều thứ không quen,cháu biết gì chỉ con bé....Tiểu Thanh sau này sẽ là vợ của anh Phong cháu...bởi vậy cứ coi là người nhà không cần câu nệ "
Lời nói quá rõ ràng, giới thiệu thân phận Tuyết Thanh cho Sơ Linh biết..Là người từng trãi nhìn sơ sau bà không biết trong đầu con bé kia nghĩ gì..Tốt nhất để nó chết tâm, trong lòng bà đã chỉ điểm Tuyết Thanh mới là đứa cháu dâu bà muốn...
-" Á "
Do quá tập trung vào câu nói của Bà Dương, mà bàn tay va vào chén canh nóng trên bàn lúc nào không hay làm cho Sơ Linh đau đớn hét lên..
-" Em không sao chứ..Sao lại không cẩn thận như vậy "
Dương Phong nhanh tay lấy cái khăn lau nước canh nóng trên tay Sơ Linh, miệng không ngừng quở trách, nhưng cử chỉ rất dịu dàng..Mọi thứ điều được Tuyết Thanh thu vào mắt...cô rất muốn đứng lên giúp đỡ nhưng cảm giác mình như kẻ thừa.Nơi lồng ngực có gì đó rất không thỏa mái vô cùng khó chịu cô có cảm giác mình xuất hiện nơi đây hình như không đúng thì phải....
Linh cảm mách bảo người con gái tên Sơ Linh đó với anh có gì đó không đơn giản, Dương Phong hình như rất quan tâm cô gái đó, cử chỉ cưng chìu anh dành cho cô gái ấy..Hai người rất hợp nhau, tự nhiên, thân thuộc với nhau như từ rất lâu, rất lâu rồi. Còn cô thì sao, mang tiếng là vợ chưa cưới nhưng cả ngần ấy năm mới giáp mặt, một chút về anh cô cũng không rõ.. Lòng cảm thấy chua chát, cô nghĩ mình có quá ấu trĩ không? khi tin tưởng mơ mộng về lời hẹn ước năm xưa..Vậy anh thì sao? anh có nhớ đến chuyện đó không, hay đã quên và cảm thấy đó là gánh nặng...
-"Tiểu Thanh, con ăn xong chưa lên phòng với bà...bà cháu ta trò chuyện một chút "
Bà Dương liếc vẻ mặt không thoải mái của Tuyết Thanh và chướng mắt với cháu trai ngu ngốc của mình...
Tuyết Thanh gật đầu đi theo bà Dương lên lầu, cô thật sự không muốn ngồi đây nhìn cảnh tình cảm của hai người đó..
Liếc nhìn bóng lưng nhỏ nhắn, khuất dần ngay cầu thang..Dương Phong cảm thấy bữa cơm này cũng không cần ăn nữa..Một cảm giác mất hứng khó nói nên lời...
-" Anh Phong..anh đưa em về được không...em không đi xe đến.."
-" Ừ..Anh cũng phải về...để anh lên nói bà nội một tiếng"
-" Vậy em đi với anh"
" két " Tiếng cửa phòng mở ra..Tuyết Thanh với bà Dương đang trò chuyện vui vẻ, cùng nhìn xem người vào..
-" Bà nội..cháu đưa Sơ Linh về,sẵn cháu về luôn.."
Dương Phong hướng đến Bà Dương lễ phép nói tạm biệt...mắt liếc nhẹ cô gái nhỏ cũng đang nhìn anh...
-" Tiểu Thanh mai anh đến sớm chở em đến Tập Đoàn T& S và mua một chút đồ để chuẩn bị cho thực tập "
-" Dạ...cám ơn anh "
Tuyết Thanh nhỏ giọng cám ơn..vẻ mặt mang chút vui vẻ nhưng khi nhìn bàn tay nhỏ nhắn đang khoát lên tay anh, cô thật sự cười không nổi...
-" Bà ơi..con về nhé..Tiểu Thanh tôi về nhé "
Sơ linh lễ phép chào tạm biệt...ôm lấy cánh tay Dương Phong ra về...
---
Chờ đợi anh
-" Chúng nó chơi với nhau từ nhỏ...hai gia đình có hảo tình..cháu đừng hiểu lầm...."
Bà Dương nhẹ giọng giải thích
-" Dạ..cháu biết rồi ạ "

⬅ Trước Tiếp ➡