⬅ Trước Tiếp ➡
-" Ông chủ...cậu Phong đã về "
Quản gia chạy vào thông báo...
Dương Phong lấy tay phủi phủi nước mưa còn đang đọng trên áo..Một thân tây trang màu đen, áo vest đã được cởi ra chỉ còn chiếc áo sơ mi kết hợp với quần tây tối màu, tôn vóc dáng cao lớn của anh...
Truyện ngôn tình sắc giúp có khả năng điều khiển thành thạo lời nói, và khả năng lựa chọn từ ngữ chính xác để diễn đạt một ý niệm xác định, trước một khán giả cụ thể (sẽ nói thêm về điều này ở phần dưới), là điều rất cần thiết trong việc xây dựng lời nói, bài viết mạnh mẽ và có sức ảnh hưởng. Đây là kỳ vọng mà haha truyen mong muốn đen đến cho bạn.
Khuôn mặt sắc nét mang chút mị hoặc, vẻ đẹp pha một chút ma mị có thể làm lỗi nhịp bắt cứ cô gái nào lần đầu tiên gặp....
-" Xoảng...xoảng..."
Chưa bước vô được mấy bước..thì những vật nặng, nào là tách, ly, trái cây đều canh ngay anh ném tới..Dương Phong nhanh chân né trái né phải...
-" Mẹ...mẹ...mẹ bình tĩnh đi mẹ "
Bà Dương tức giận thở hổn hển, không nói không rằng lấy đồ ném trước rồi hỏi tội sao? Nhìn nó bảnh bao, thong thả bước vào cửa chỉ tội cho Tiểu Thanh của bà giờ này mưa gió không biết đã đi nơi nào...
-" Bà nội sao lại ném cháu...cháu chọc giận gì bà sao?"
Sao khi tránh được một kiếp nạn..
Dương Phong cau mày nhìn người vừa ném mình...nhưng nào dám tức giận chỉ khó hiểu vì sao bà nội lại tức giận như vậy.?
Mắt thấy bà nội tức giận mặt đỏ bừng...
Dương Phong đi nhanh ôm bà vào lòng nhẹ giọng lấy lòng...Đây là chiêu của anh, mỗi lần bà nội tức giận, anh sẽ ôm chặt xin tha thứ..Cuộc đời anh, bà nội là người quan trọng hơn ai hết,là người anh tin tưởng cũng là người thân duy nhất không rời bỏ anh...
-" Bà nội...bà đừng giận, cháu sai gì bà nói cho cháu biết, cháu sẽ sữa "
-" Buông ra,cháu còn hỏi...Bà bảo cháu hôm nay ra bến xe đón Tiểu Thanh. Cả ngày nay cháu đã đi đâu,gọi điện cháu không bắt máy..càng ngày cháu không xem bà già này ra gì đúng không?"
-" Bà cho người nào thông báo, cháu nào có nhận được gì?"
Dương Phong cau mày khó hiểu, cả ngày nay anh đều trong phòng họp, có nhận được tin gì đâu...
-" Không đúng...Bà..."
-" Lão phu nhân..Cô Tuyết Thanh đến rồi "
Cùng với lời nói, mọi người ngưng ngay tranh cãi nhìn ra phía cửa, chỉ thấy một cô gái có vóc dáng mãnh mai, cả người ướt sủng...trên khuôn mặt trắng mịn dính đầy nước mưa...nhưng dù cô mang bộ dạng lôi thôi ướt đẫm nước cũng không giảm phần nào sự xinh đẹp vốn có...
Khi cô ngước khuôn mặt nhỏ nhắn,chính đôi mắt đó..đôi mắt đen láy to tròn cùng hàng mi dài vì lạnh run run....vừa mơ màng lại ngây thơ...Dương Phong đăm chiêu nhìn người con gái trước mắt..đây là cô bé năm nào lớn lên đòi làm vợ anh đó sao?
-" Tiểu Thanh...ôi...lấy khăn...cháu ướt hết rồi "
Bà Dương vui mừng đi đến nắm bàn tay nhỏ nhắn đang run lên vì lạnh...
-" Cháu chào bà...bà có khỏe không ạ "
Cầm khăn lông trên tay, lau xong khuôn mặt của mình...Tuyết Thanh lễ phép chào hỏi..nhìn sang người lớn trong nhà gật đầu nhẹ...Dương Tĩnh rất hài lòng với sự lễ phép của cô bé này, không như...haiz...đứa con của ông...

⬅ Trước Tiếp ➡