⬅ Trước Tiếp ➡
Làm vợ sao? Vợ là như thế nào có giống ba mẹ cậu không? Mất đi mẹ cậu rất buồn nếu có cô bé xinh đẹp này bên cạnh chắc là cũng vui...Mỗi lần nhìn vào đôi mắt đen láy chớp chớp, khuôn mặt biến hóa cảm xúc của cô bé làm cậu rất thích nhìn...Vì thế cậu bé quay sang bà Dương gật đầu...
Cả nhà cười rộ lên nhưng tiếng nói lảnh lảnh vang lên không đúng lúc...
-" Con không muốn lấy anh ta làm chồng đâu "
Khuôn mặt lạnh lùng chẳng vui vẻ gì hết...
Tuy cậu ta rất đẹp trai nhưng khuôn mặt âm trầm không giống như một đứa trẻ nên có..
Hàng chân mày cậu bé nhíu lại....Bà Dương cũng tắt hẳn nụ cười, ngồi xuống ôm cô bé vào lòng..
-" Sao cháu không thích làm vợ cháu trai bà thế?"
Tiểu Thanh nghiêng đầu nhìn cậu bé, nắm lấy một sợ tóc miệng chu ra...
-" Khuôn mặt anh ấy quá lạnh lùng...cháu không thích nha "
À thì ra là như vậy...không phải không thích cháu trai bà mà cô bé đang e dè khuôn mặt lạnh lùng của nhóc con nhà bà...
Bà Trần mỉm cười kéo tay Tuyết Thanh
-" Vì đó là Tiểu Phong đang gặp chuyện không vui...cháu không an ủi còn ghét bỏ Tiểu Phong...thật không ngoan mà "
Tuyết Thanh nghe bà Trần giải thích, nhìn sang bà Dương, thấy bà Dương gật đầu...
khuôn mặt nhỏ nhắn tỏ vẻ ái nái..
Thì ra cậu ta có chuyện buồn,đôi mắt cụp xuống lông mi thật dài....
Tiểu Thanh đi đến trước mặt cậu bé, ngẩng khuôn mặt xinh xắn lên nhìn...
-" Thì ra anh đang có chuyện buồn à..em không có ghét bỏ anh....Em đồng ý làm vợ anh nha "
Cô bé trịnh trọng tuyên bố...Lời hứa trẻ con ngây ngô, đâu biết được hai tiếng vợ chồng có nghĩa gì, sâu sắc như thế nào?...
Nhưng người lớn, hai người làm bà thì vui vẻ không thôi,dù biết chỉ là lời hẹn ước qua cửa miệng,phía trước hai đứa nhỏ phải trãi qua nhiều chuyện buồn vui có đến được với nhau hay không mọi sự còn tùy duyên.
Dương Phong ngắm nhìn cô bé nhỏ nhắn khoảng cách hai người rất gần, nhìn kĩ sẽ thấy môi cậu nhếch lên nụ cười nhạt...
Nhưng phía trước ra sau? Sóng gió cuộc đời có làm con người quên đi lời hẹn ước tuổi thơ hay không?
---
17 năm sau
17 năm sau
Cơn mưa lớn nặng hạt từng cơn xả xuống...
Cả khu vườn rộng của Dương gia chìm trong mưa gió một vùng trắng xóa không còn nhận thấy rõ cảnh vật....
Trong sảnh lớn của ngôi biệt thự cổ,người giúp việc đứng hai hàng, đầu ai cũng cuối gầm xuống..chẳng ai dám ngẩng lên...
-" Có gọi được cho nó không? "
Tiếng nói uy nghiêm, tức giận vang lên lấn cả tiếng mưa...
-" Mẹ...mẹ bình tĩnh, con đang gọi "
Dương Tĩnh thấy mẹ mình đang lên cơn thịnh nộ, ông cũng sốt ruột cầm điện thoại lên điện, nhưng điện thoại lại không liên lạc được, đành gọi cho thư kí...Ông rất sợ mẹ ông vì tức giận mà lên cơn mệt, nên đỡ bà ngồi xuống, nhẹ giọng khuyên ngăn...
-" Mẹ...mẹ đừng gấp, con đã cho người đi đón Tiểu Thanh rồi, chắc không sao đâu...còn Tiểu Phong chắc đang họp nên không nghe máy "

⬅ Trước Tiếp ➡