⬅ Trước Tiếp ➡
Nghe đến đây, Chu Chi Môi cong môi cười, đôi mắt hồ ly khẽ cong thành hình trăng lưỡi liềm "Vậy chắc anh rất thích em nhỉ? Giống như em thích anh vậy."
Hách Duy Thác siết cằm cô mạnh hơn một chút "Nói tôi nghe thử xem em thích tôi đến mức nào?"
Chu Chi Môi giả vờ ngượng ngùng, lại chôn mặt xuống, khẽ khàng đáp "Nói mấy câu sáo rỗng cũng chẳng có nghĩa lý gì, nhưng xin anh tin rằng vì thích anh mà em có thể đánh đổi cả tính mạng. Hách Duy Thác, cuộc đời em không thể thiếu anh được."
Vừa nói xong, tới chính Chu Chi Môi cũng muốn buồn nôn với những lời mình vừa thốt ra. Không hề nói quá, da gà cô nổi lên đầy người.
Hách Duy Thác "Vậy sao? Vậy thì tôi phải chờ xem em sẽ vì tôi mà chết thế nào đây."
Giọng anh không thay đổi nhiều, vẫn trầm thấp khàn nhẹ, mà quyến rũ lạ thường.
Một lúc lâu sau, Chu Chi Môi ngẩng lên, ánh mắt va vào đôi mắt xanh của Hách Duy Thác. Điều khiến cô bất ngờ là anh không đẩy cô ra, cũng chẳng lộ rõ sắc mặt là tức giận hay bằng lòng.
Trước đây quả thực Chu Chi Môi không dám chủ động quá mức với Hách Duy Thác. Thứ nhất, anh không thích bị người khác chạm vào. Thứ hai, loại người máu lạnh vô tình như anh đâu dễ xiêu lòng trước những lời nũng nịụ
Nhưng bây giờ thì cô mặc kệ rồi. Cô đã ở bên cạnh anh quá lâu, lâu đến mức thấy chán ngán. Giờ cô chỉ muốn làm những điều mình thích.
Hách Duy Thác "Ôm đủ chưa?"
Chu Chi Môi chớp mắt, lắc đầu "Chưa đủ."
Hách Duy Thác "Đi tắm."
Chu Chi Môi "Không muốn."
Hách Duy Thác "Bonnie."
Chu Chi Môi mềm giọng "Em thề là giờ em yếu lắm, chẳng muốn động đậy chút nào. Nếu anh thấy phiền thì tắm giúp em đi."
Cô chỉ nói vậy thôi chứ không hề kỳ vọng anh sẽ thực sự làm thế.
Nếu Hách Duy Thác thấy phiền thì tốt nhất nên rời đi luôn. Dù sao cô cũng chẳng tha thiết ở cùng một chỗ với anh, đối phó với anh vừa tốn sức vừa mệt lòng.
Thế nhưng ngay giây sau đó Chu Chi Môi liền cảm thấy cả người mình bị nhấc bổng lên khỏi mặt đất. Cô bị Hách Duy Thác dùng một tay vòng qua eo, bế ngang lên.
Bước chân của Hách Duy Thác rất dứt khoát, anh đi thẳng về phía phòng tắm. Anh cao lớn, rắn chắc, dễ dàng ôm gọn cô trong lòng. Gương mặt vẫn không biểu cảm, hệt như một cỗ máy được lập trình sẵn.
Chu Chi Môi theo phản xạ ôm lấy cổ anh, ngỡ ngàng nhìn tất cả những hành động khác thường của anh tối nay.
Nếu cô không tự ảo tưởng thì lúc cô phát sốt, anh thật sự đã ở bên cô suốt.
Dĩ nhiên Hách Duy Thác không thể chăm sóc cô theo kiểu thông thường. Anh vốn chẳng biết cách quan tâm người khác. Nhưng cuối cùng anh vẫn gọi bác sĩ gia đình đến kiểm tra cho cô.
Kết quả kiểm tra không có gì đáng lo. Cô cần nghỉ ngơi nhiều hơn.
Rất nhanh sau đó quần áo trên người Chu Chi Môi bị cởi ra từng món một. Cô ngồi yếu ớt trên bồn rửa mặt, ánh mắt có chút lúng túng nhìn Hách Duy Thác.
Hách Duy Thác hơi cúi đầu, hai tay tháo từng chiếc khuy sau lưng cô một cách bình tĩnh, gọn gàng.
Từ góc nhìn của Chu Chi Môi, cô thấy được phần xương hàm cứng cáp của Hách Duy Thác, những đường nét quá mượt mà lại mang theo một chút sắc lạnh. Không biết có phải do ánh đèn ấm trong phòng tắm hay không mà gương mặt ấy thoáng hiện vẻ dịu dàng hiếm thấy.
Hách Duy Thác "Giơ tay lên."
Chu Chi Môi ngoan ngoãn làm theo, để anh cởi bỏ món đồ cuối cùng còn sót lại trên người mình.
Do sốt cao và ra mồ hôi nên cơ thể cô có một mùi rất riêng… Nhưng không đến mức khó chịụ
Thực ra cô thơm lắm.
Khi ngẩng đầu lên, Hách Duy Thác bắt gặp đôi mắt dè dặt của Chu Chi Môi.
Lúc này cô trông chẳng khác gì một con cáo nhỏ bị thương, đôi mắt cáo ấy như phủ một lớp sương mờ, nhìn đến đáng thương.
Hách Duy Thác "Nhìn gì vậy?"
⬅ Trước Tiếp ➡