Chu Chi Môi tự đo thân nhiệt bằng nhiệt kế điện tử có độ chính xác cực cao, đo ba lần đều ra cùng một con số.
Trong trí nhớ của Chu Chi Môi, lần cuối cô bị cảm là một năm trước, lần sốt gần nhất là hai năm trước. Từ khi vì Hách Duy Thác mà cô ép bản thân đến phòng gym rèn luyện thì thể trạng cô đã tốt lên rõ rệt.
Nhưng lần này sốt, truy ngược nguyên nhân cũng là do Hách Duy Thác. Nếu không vì anh đòi hỏi vô độ, khiến cô thiếu ngủ giảm sức đề kháng thì đâu đến nỗi này. Thêm nữa dường như trong cơ thể cô có chút viêm nhẹ, do kích thước của anh thực sự quá lớn, mà lần trước lại quá vội vàng, ít nhiều cũng gây tổn thương cho cô.
Chu Chi Môi "Anh lại sắp đi nữa à?"
Cô nằm một mình trên giường, chăn mỏng phủ người để lộ khuôn mặt nhỏ bé trông vô cùng đáng thương.
Hách Duy Thác đã tắm rửa sạch sẽ, thay một bộ vest chỉn chu, phẳng phiụ Anh vì lời nói của Chu Chi Môi mà dừng bước, rồi quay lại đứng ngay trước mặt cô.
Chu Chi Môi vừa nuốt xong viên thuốc hạ sốt, hai má bị hơi nóng thiêu đốt đến đỏ rực, đôi mắt cũng như phủ một tầng ánh sáng lấp lánh.
Hách Duy Thác từ trên cao nhìn xuống Chu Chi Môi, ánh mắt như thể cô là một mầm bệnh bẩn thỉu "Ngay cả cơ thể mình còn không chăm sóc cho tử tế thì lấy gì để lấy lòng tôi?"
Anh còn mặt mũi nói câu đó à?
Không nhìn lại xem ai mới là thủ phạm?
Ai là người hành cô đến mức gần như không xuống nổi giường?
"…"
Chu Chi Môi cảm thấy đầu như muốn nổ tung, xoay người quay lưng lại với Hách Duy Thác, không buồn nghe thêm mấy lời độc miệng của anh.
Thích làm gì thì làm, tốt nhất là đá cô luôn bây giờ cho xong, dù sao thì cô cũng kiếm đủ rồi.
Chẳng bao lâu sau Chu Chi Môi nghe thấy tiếng cửa đóng lại, xác nhận rằng Hách Duy Thác đã rời đi.
Anh sẽ không vì sự yếu ớt của cô mà mềm lòng, điều này vốn không bất ngờ. Thực tế là Hách Duy Thác rất khinh ghét những kẻ yếu đuối, anh từng nói với cô một câu mà đến giờ cô vẫn không quên “Quá yếu thì đi chết đi.”
Chu Chi Môi không muốn chết, cô vẫn còn nhiều việc chưa làm.
Do tác dụng của thuốc cộng với mệt mỏi vì công việc suốt mấy ngày qua mà cô nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâụ
Không biết đã bao lâu trôi qua, trong cơn mê man, Chu Chi Môi cảm thấy cả người mình toát đầy mồ hôi, toàn thân như bị một làn sóng nóng bỏng nhấn chìm. Từ bắp chân lan lên tận ngực, khiến cô thở không nổi. Nhưng cô không còn sức để cử động, những làn nước nóng đó như bám chặt lấy cơ thể cô, ngấm sâu vào da thịt, giống như cô bị giam hãm trên chiếc giường kingsize này, cũng như bị giam trong đất nước xa lạ này suốt năm năm qua.
Giấc ngủ ấy hỗn loạn như một trận bão, trong đêm sâu thẳm Chu Chi Môi lại một lần nữa mơ thấy mẹ.
Lần nào cũng vậy, khi cô mở mắt ra mẹ đều đang quay lưng bước đi. Cô cố sức níu lấy cổ tay mẹ, vừa khóc vừa gào lên "Xin mẹ đừng bỏ con lại… đừng bỏ con…"
Trước mắt cô có một người đàn ông đang đứng từ trên cao nhìn xuống. Đôi mắt xanh dường như ẩn chứa sóng ngầm cuộn trào. Không lâu sau anh cúi người, nắm lấy tay cô, đồng thời hạ thấp tư thế của mình.
Hách Duy Thác "Chỉ cần em ngoan thì tôi sẽ không rời khỏi em."
Khát.
Khát khủng khiếp.
Chu Chi Môi phát hiện bản thân như đang ở giữa một vùng sa mạc vô tận, xung quanh không có lấy một giọt nước. Khi cuối cùng cô nhìn thấy một vũng nước trong veo ở phía xa, vừa tiến đến gần thì phát hiện đó chỉ là một ảo ảnh không thể chạm tới.