⬅ Trước Tiếp ➡
Chu Chi Môi ngoan ngoãn làm theo. Khi ngẩng đầu lên, hàng lông mày cụp xuống, ánh mắt long lanh tỏ vẻ đáng thương khiến người khác phải mềm lòng.
Trước mặt Hách Duy Thác, cô luôn biết cách kiểm soát mức độ thể hiện. Biết anh không thích tiếp xúc thân thể nên cô dùng âm giọng và biểu cảm để ngụy trang, chủ động hạ mình.
Diễn quá sẽ dễ lộ, suy cho cùng cô đâu phải minh tinh đoạt giải Oscar.
Ánh mắt chạm nhau, Hách Duy Thác không che giấu gì mà cứ thế nhìn thẳng vào Chu Chi Môi. Đôi mắt xanh ấy sâu như biển lớn, tựa như có thể nuốt trọn người đối diện, khiến cô chẳng thể bận tâm đến bất cứ điều gì khác, toàn bộ thế giới trong cô lúc đó chỉ còn lại mình anh.
Chu Chi Môi thật sự rất thích đôi mắt của Hách Duy Thác. Dù lúc nào anh cũng mang vẻ lạnh lẽo, nhưng đôi mắt kia lại quá đỗi rực rỡ và cuốn hút. Lông mày và hàng mi dày đen, con ngươi như viên bảo thạch giấu sau mí mắt sâu thẳm, làn da trắng đến phát sáng. Cô nhớ đến một bộ phim ngôn tình về ma cà rồng từng xem từ rất lâu gia tộc ma cà rồng toàn những nam thanh nữ tú, da họ trắng toát, và khi phơi mình dưới nắng thậm chí còn lấp lánh như kim cương.
Mỗi lần nằm dưới thân Hách Duy Thác, nhìn vào đôi mắt đó, Chu Chi Môi luôn dễ dàng đạt đến cao trào. Như thể bị cơn sóng dữ dội nhấn chìm, trôi tuột trong đó không cách nào thoát ra.
Hách Duy Thác thật sự quá cao, cao hơn Chu Chi Môi những hai mươi lăm phân. Kiểu truyền thống nhất missionary là lựa chọn duy nhất khiến cô không quá vất vả. Nhưng lúc đầu Hách Duy Thác chỉ cho phép cô ngồi trên. Anh ngồi ngả người trên chiếc sofa mềm như một con thú khổng lồ lười biếng, để mặc cô gắng sức biểu diễn và hầu hạ. Sau này có lẽ thấy thể lực của cô thật sự quá kém, anh còn mỉa mai không thương tiếc.
Cũng vì Hách Duy Thác bất mãn mà bây giờ mỗi tuần Chu Chi Môi đều dành ít nhất năm buổi đến phòng gym luyện tập. Thể lực cô đã tốt lên rõ rệt, đến cảm cúm cũng ít gặp hơn trước.
Nhưng lúc này đây chất giọng cô vẫn lộ rõ tiếng mũi.
Đối mặt với “cây ATM” của mình, Chu Chi Môi buộc phải gắng gượng tỉnh táo, dù tình trạng đầu choáng chân run vẫn không hề thuyên giảm, thậm chí còn có xu hướng tệ hơn.
Bất ngờ Hách Duy Thác bế bổng Chu Chi Môi lên. Với cánh tay rắn chắc ấy, anh có thể dễ dàng nhấc cô chỉ bằng một bên tay, rồi đặt cô ngồi trên bồn rửa mặt.
Thế là tầm mắt cả hai ngang nhau, mắt đối mắt, mũi chạm mũi.
Hách Duy Thác đưa tay nâng cằm cô lên, giọng trầm tĩnh "Nói đi, em đến dạ tiệc để làm gì?"
Bàn tay anh thon dài, khớp xương rõ ràng, mang một thứ khí chất sạch sẽ và cuốn hút lạ thường.
Chu Chi Môi lúng túng "Em... đồng nghiệp của em nói anh sẽ đến buổi tiệc tối nay nên em muốn đến nhìn anh một cái."
Hách Duy Thác hỏi tiếp "Giờ nhìn thấy rồi, rồi sao nữa?"
Chu Chi Môi phụng phịu "Rồi em thấy bộ váy mà em và đồng nghiệp vất vả làm ra bị hủy hoại mất rồi, anh có biết không? Bộ đó bọn em mất 48 tiếng công sức để hoàn thành đấy. Đến tụi em còn không dám đụng vào bừa bãi... Vậy mà cô Martha kia lại không hề biết quý trọng nó."
Quả thật lần này Chu Chi Môi có hơi tức, dù chỉ là một chút.
Hách Duy Thác hỏi "Em đang tiếc bộ váy đó à?" Khi nói ngón tay anh bất ngờ chạm nhẹ lên trán cô, như muốn đẩy cô ra, lại như đang thăm dò điều gì. Trên gương mặt anh không có biểu cảm rõ ràng nào khiến Chu Chi Môi không thể đoán nổi anh đang nghĩ gì.
⬅ Trước Tiếp ➡