Điện thoại rung lên dưới gối, chấn động đầu tiên khiến Chu Chi Môi hơi giật mình, nhưng cô thực sự kiệt sức. Đôi mắt chỉ hé mở trong chốc lát rồi lại nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâụ
Mơ màng trong cơn mê, cô nhìn thấy người đàn ông bên cạnh đứng dậy, tựa vào lan can ban công. Thân hình cao lớn, nửa thân trên trần trụi. Ánh trăng dịu nhẹ phủ xuống, mơ hồ có thể thấy những vệt đỏ rực trải dài trên tấm lưng rắn chắc, dấu vết tươi mới do những đầu ngón tay cào qua.
Vừa mới rời khỏi cuộc hoan ái kịch liệt nên cơ thể anh hiếm khi mang theo một vẻ quyến rũ dịu dàng đến thế. Nếu là sáu tiếng trước thì chắc chắn Chu Chi Môi sẽ bị mê hoặc bởi cơ ngực rắn chắc và tám múi bụng tinh xảo kia. Nhưng sau khi bị anh lôi kéo tận ba lần liên tiếp thì thân thể vốn không khỏe của cô giờ đã hoàn toàn kiệt quệ.
Biết người biết ta, lúc này trông anh có vẻ thật phiền phức.
Chu Chi Môi không rõ anh rời đi từ khi nào. Dù sao anh vốn không có thói quen nằm chung giường với cô. Sau mỗi lần vận động kéo dài thì anh sẽ lập tức rời đi.
Không đúng.
Hôm nay khi rời đi, dường như anh có ngồi ở mép giường một lúc. Vì vậy, Chu Chi Môi lười biếng nheo mắt, vô tình thấy những dấu hôn đậm màu trên cơ ngực anh. Cô kinh ngạc nhận ra có vẻ tối qua bản thân đã quá mức cuồng nhiệt. Nhưng đúng là cô cố ý cắn anh thật mạnh, để lại càng nhiều dấu vết trên người anh. Thấy anh không giận thì cô lại càng được nước lấn tới.
Lúc rời đi, anh nhẹ nhàng vỗ mặt cô. Động tác không hẳn là dịu dàng, nhưng rõ ràng nhẹ hơn nhiều so với khi anh vỗ mông cô. Dường như anh còn thấp giọng nói gì đó bên tai cô.
Nhưng cô không nghe rõ.
Điện thoại lại rung lên lần nữa, lần này kéo dài hơn, như thể nhất quyết không chịu bỏ qua.
Chu Chi Môi không thể nhịn nổi nữa, lôi điện thoại từ dưới gối ra. Là Penn, cấp trên của cô.
Sáng sớm thứ bảy mà lại là cấp trên gọi điện.
Rõ ràng chẳng có chuyện gì tốt đẹp.
Cơn buồn ngủ lập tức tan biến. Chu Chi Môi chấp nhận số phận, uể oải nhấn nút nhận cuộc gọi.
Penn kiên nhẫn hỏi “Bonnie, đã bảy giờ rồi, sao tôi vẫn chưa thấy cô đâụ”
Chu Chi Môi ngẩn ra, giọng vẫn còn chút ngái ngủ “Có chuyện gì vậy.”
Penn “Tôi nhắn tin cho cô từ 1 giờ sáng, cô không thấy sao.”
1 giờ sáng.
Lúc đó chắc là cô đang bị đè trên ban công.
Đêm tháng mười ở quốc gia này lạnh buốt, khi ấy cô chỉ mặc độc một chiếc áo hai dây mỏng manh, rét đến mức nổi da gà. Cả cơ thể chỉ có thể bám vào hơi ấm của người đàn ông phía saụ
“Xin lỗi, tôi hơi cảm lạnh.” Chu Chi Môi nhận sai rất nhanh.
Penn “Được rồi, giờ đến ngay đi.”
“Được.”
Cúp máy, cô nằm lì trên giường thêm năm phút nữa rồi mới miễn cưỡng ngồi dậy.
Đây là lần đầu tiên cô tới căn biệt thự này. Nó nằm ở vùng ngoại ô phía bắc thành phố Phái Tân.
Tính ra từ lúc cô ngủ đến khi tỉnh lại chưa đầy ba tiếng, cả cơ thể lẫn não bộ vẫn chưa hoàn toàn hoạt động.
Hôm nay là thứ bảy, lẽ ra phải là ngày nghỉ của cô.
Bước ra ban công, Chu Chi Môi khựng lại. Đứng ở vị trí cũ, nhưng cảnh sắc ban ngày và ban đêm khác biệt hoàn toàn.
Ban đêm chỉ lờ mờ những ánh đèn xa xa. Nhưng lúc này trước mắt cô là cả một cánh đồng cỏ xanh mướt trải dài vô tận. Thảm cỏ được cắt tỉa gọn gàng, tựa như một bức tranh được tô màu cẩn thận.
Bầu trời xanh thẳm, gió nhẹ thoảng qua.
Đúng là thời tiết lý tưởng để ngẩn ngơ cả ngày.
Đáng tiếc.
Con người luôn phải không ngừng cố gắng để bù đắp cho những điều mình chưa làm được.
Chu Chi Môi không thể không thu mình lại, sống cẩn trọng để tồn tại.