⬅ Trước Tiếp ➡
Thời Noãn nói, cầm điện thoại lên.
Bạc Uyển giữ cổ tay cô lại.
“Cậu có muốn công khai mối quan hệ giữa cậu và Bạc Yến không? Thật ra chuyện này giải quyết rất dễ, chỉ cần công khai quan hệ giữa hai người thì lập tức mọi chuyện sẽ sáng tỏ.”
“Nhưng cậu cũng biết mà, trước đó mình cũng không nghĩ sẽ công khai quan hệ, cũng không muốn dùng thân phận bạn gái của hắn để đạt được mục đích gì. Chứ đừng nói bây giờ mình đã biết bộ mặt thật của hắn, muốn phủi sạch quan hệ với hắn còn không kịp, làm sao có thể kéo hắn vào nữa.”
“Vậy cậu có nghĩ đến hắn sẽ nghĩ gì không? Dựa theo tính cách của hắn, thì chuyện phát sinh trong trường học, có thể hắn đã biết rồi?”
Lời nói của Bạc Uyển cũng nhắc nhở Thời Noãn.
Tình cảnh vốn đang không tốt của cô càng thêm chó cắn áo rách.
Chó cắn áo rách 雪上加霜 Đã khó khăn, khổ sở cùng cực lại còn gặp tai họa, rủi ro.
Sao cô lại quên Bạc Yến cơ chứ?
Hay là nói, tại sao cô lại không muốn nhớ tới hắn?
Rõ ràng trước đó, cô đã từng ỷ lại hắn như vậy, dù chuyện có nhỏ như thế nào cũng luôn chia sẻ với hắn.
Có phải là cô không yêu hắn nhiều như mình nghĩ.
Hay là nói, người mà cô vẫn luôn yêu, chính là người giả hoàn toàn không tồn tại kia.
Mà lúc này Bạc Yến cũng đã biết chuyện xảy ra ở trường cô.
Đế đô nơi có những tòa kiến trúc nổi tiếng, trong văn phòng trên tầng cao nhất của tòa Phú Sĩ.
Bạc Yến mặt một bộ vest sang trọng đang ngồi ở trên ghế giám đốc được làm từ da thật.
Sống lưng thẳng tắp, tư thế ưu nhã.
Hắn nhìn hình ảnh được gửi từ trường học, Cố Tư đang ca hát.
Thời Noãn dựa vào lan can xem náo nhiệt.
Còn có Phương Nhã ở trong phòng vũ đạo ngăn không cho Thời Noãn đi.
Càng nhìn, lệ khí trong đáy mắt hắn càng nhiềụ
Lệ khí 戾气 tức giận. Mang tâm lý hoặc có xu hướng tàn nhẫn, cực đoan.
Từ lúc bắt đầu hắn đã muốn thông báo cho tất cả mọi người biết Thời Noãn là người phụ nữ của hắn.
Muốn trực tiếp nhốt cô vào trong trang viên do chính mình tạo ra.
Nơi đó cái gì cũng có, cô muốn gì hắn cũng có thể cho, cô chỉ cần vô tư thoải mái, vui vẻ chờ hắn về nhà là tốt rồi.
Nhưng Kim Minh nói như vậtykhông được.
Nói cô gái ấy nhìn có vẻ mềm mại, giống như con thỏ con nhỏ, nhưng nội tâm lại rất kiên định, cương liệt.
Muốn có được cô ấy, nhất định phải để cô ấy thích hắn.
Hắn chỉ có thể nhịn du͙c vọng xuống, bỏ qua suy nghĩ trong lòng, đóng vai một người đàn ông lịch sự dịu dàng ở trước mặt cô.
Ở trong lòng hắn hận, phỉ nhổ nhân vật này.
Nhưng đồng thời cũng dùng nhân vật này hưởng thụ sự dịu dàng, ấm áp mà cô đối với hắn.
Lần đầu tiên cô cười với hắn, lần đầu tiên chủ động nắm tay hắn, lần đầu tiên hôn hắn.
Nhìn thấy cô ngày càng đến gần hắn.
Nhưng sau lưng, hắn lại hận lớp vỏ bọc này, thậm chí ghen ghét đến phát điên.
Du͙c vọng khống chế cô càng ngày càng mạnh, lúc nào cũng muốn biết cô ở đâu, đang làm cái gì, hận không thể sau một giây lập tức bắt cô đến bên cạnh mình, nhốt lại.
Mà giờ phút này, hắn nghĩ muốn ngay lập tức vọt tới trường ôm cô về nhà, bảo vệ cô thật tốt.
Bất luận là Hà Giai Giai, hay là Phương Nhã, tất cả đều đáng chết.
Những người ăn hiếp cô gái nhỏ của hắn đều đáng chết.
Nhưng mà cô lại không thích dáng vẻ này của hắn.
Xảy ra chuyện lớn như vậy cô cũng không gọi điện thoại cho hắn.
Rõ ràng cô biết chỉ cần công khai thân phận của mình thì chuyện này có thể giải quyết dễ dàng, nhưng cô lại không nói ra.
Cô không thích hắn.
Người mà cô yêu từ trước đến giờ không phải là hắn.
Hắn vẫn luôn không thể tin được, cũng không dám chấp nhận.
Nhưng giờ phút này hắn lại không thể không chấp nhận, tin tưởng.
⬅ Trước Tiếp ➡