⬅ Trước Tiếp ➡
Một tiếng này, hấp dẫn tất cả mọi người chạy ra khỏi phòng học.
Bạc Uyển cũng kéo tay Thời Noãn chạy tới hành lang, muốn đi xem náo nhiệt.
Dưới ánh mặt trời.
Một thiếu niên mặc áo trắng, quần đen đứng trên bồn hoa cầm microphone hát.
“Thân ái anh thích em từ ngày đó
Em vô cùng ngọt ngào
Thân ái
Đừng né tránh ánh mắt của anh
Lúc em nói nguyện ý
Bên bờ trái sông Seine
Chúng ta cùng nhau thưởng thức hương vị của tình yêu”
Giọng hát tràn đầy từ tính dễ nghe của thiếu niên, làm các học sinh trên lầu liên tiếp thét lên.
Thiếu niên, sân trường, thổ lộ, một bức tranh thật đẹp .
Chủ yếu là thiếu niên này rất đẹp trai, cao ráo, khuôn mặt trắng nõn, còn có một đôi mắt phượng xinh đẹp.
Sạch sẽ, khí chất dịu dàng, nhìn giống như nam thần từ trong truyện tranh bước ra.
“Oa a, đây không phải giáo thảo khoa thanh nhạc sao.”
Giáo thảo nam sinh vừa đẹp trai, vừa học giỏi
“Chính là Cố Tư người có danh xưng vương tử á?”
“Đúng rồi đó, nhưng mà cậu ấy nổi tiếng lạnh lùng, nghe nói nữ sinh thích cậu ấy xếp thành hàng, không nghĩ cậu ấy lại thích người trong khoa vũ đạo của chúng ta.”
“Oa a, cũng không biết là ai nhận được thổ lộ của vương tử, nếu là tôi, tôi sẽ lập tức đồng ý ngay.”
“Cắt ”
Bạc Uyển lạnh lùng nhìn thiếu niên ở dưới đài.
Thời Noãn thấy sắc mặt cô ấy là lạ, nên hỏi “Sao cậu lại có biểu cảm này thế?”
“Người mình thổ lộ nhưng bị từ chối chính là cậu ta. Hừ, để cho mình biết đối tượng thổ lộ của cậu ta là ai, đêm nay phải chụp bao bố đánh một trận.”
Bạc Uyển đổi bạn trai tuỳ tiện giống như thay quần áo vậy, Thời Noãn vừa nghĩ muốn trêu chọc mấy câụ
Bỗng nghe được giọng nói trong trẻo, sạch sẽ kèm theo thâm tình từ trong loa truyền đến “Thời Noãn, em có đồng ý cho anh một cơ hội để anh chăm sóc, bảo vệ em không?”
Trời ạ
Ăn dưa ăn đến trên người mình rồi.
Ánh mắt mọi người đều nhìn sang đây.
Thời Noãn cũng không cảm thấy vui vẻ, chỉ cảm thấy lúng túng.
Cô xoay người muốn đi, lại bị Bạc Uyển kéo lại, choàng tay qua ôm cổ.
“A a a, cậu nói mau, cậu quyến rũ cậu ta lúc nào vậy.”
“Không biết, mình chưa từng gặp, thật đó.”
Thời Noãn khàn giọng giải thích.
Bạc Uyển chỉnh lại giọng vừa định hô, bỗng nghe được có người ồn ào nói “Soái ca, em đồng ý nha.”
“Đúng thế đúng thế, Thời Noãn rốt cuộc cậu có đồng ý không, không đồng ý thì tôi đồng ý.”
“Ha ha ha.”
Tất cả mọi người cười phá lên.
Cố Tư cũng cười theo, đôi mắt hơi nheo lại, ánh mặt trời ấm áp chiếu vào, nhìn càng đẹp mắt .
Rõ ràng những nữ sinh bên tòa nhà này đều búi tóc tròn, đều mặc quần áo huấn luyện giống nhau, nhưng cậu ta không hề nhầm lẫn, nhìn thẳng về phía Thời Noãn đang đứng ở lầu ba.
“Em có đồng ý không?”
Trêu chọc mọi người ở trên lầu đồng loạt reo hò.
Không nói Thời Noãn là hoa khôi, năng lực nghiệp vụ của cô cũng đứng đầu trong khoá này, những người thầm mến, thổ lộ với cô không ít.
Mấy năm nay mọi người thấy nhiều cũng quen thuộc.
Bạn học bên cạnh trêu ghẹo nói “Đồng ý đi Thời Noãn, hoa khôi đi cùng với giáo thảo, thật hoàn mỹ.”
Bạc Uyển lập tức nói lại “Cậu dám đồng ý, cậu dám.”
Thời Noãn bất đắc dĩ nhìn cô ấy “Người khác không biết không nói, cậu còn không biết tình huống của mình sao.”
Nói xong Thời Noãn đẩy Bạc Uyển ra, đi về phía phòng học “Nhanh tập luyện đi, huấn luyện viên sắp đến rồi.”
Nhân vật nữ chính đi rồi, cũng mang ý nghĩa trận tỏ tình này đã kết thúc.
Tất cả bạn học đều tản ra, náo nhiệt tan đi, chỉ để lại thê lương ở phía dưới.
Bạc Uyển nhìn bóng lưng Thời Noãn, lại nhìn xuống dưới lầu, thấy tay Cố Tư vẫn cầm microphone đứng đó như cũ, ánh sáng trong mắt dần dần tối đi.
⬅ Trước Tiếp ➡