⬅ Trước Tiếp ➡
“Chị ơi…”
Trần Cảnh Hòa không ngừng dựa vào người Chu Y, cảm giác lạnh lẽo trên người cô làm hắn cảm thấy rất thoải mái.
“Chị ơi, người của chị thật thoải mái, có thể cho em dựa thêm được không?” Ánh mắt của Trần Cảnh Hòa hiện vẻ mê ly, không nhìn thấy rõ ai, chỉ nghĩ muốn dựa sát vào Chu Y.
Chu Y căn bản không có cách nào chống đỡ được động tác của hắn, vừa nói xong hắn hiện tựa đầu vào cổ của cô, hơi thở nóng bỏng như muốn đốt cháy làn da của Chu Y.
“Chị ơi, sau lưng của em đau quá…chị thổi cho em có được không?”
Sau lưng bị đau?
Tại sao lưng lại bị đau?
Chu Y sờ từ eo của Trần Cảnh Hoa lên bên trên, đầu ngón tay chạm vào chỗ ẩm ướt, bỏ tay ra nhìn theo ánh đèn thì thấy toàn là máụ
Cô liếc mắt nhìn những mảnh vỡ trên mặt đất, Chu Y lập tức hiểu ra.
“Vừa rồi mảnh vỡ bắn lên người của cậu sao?” Chu Y vừa tức giận vừa hối hận, “Sao vừa nãy cậu không nói sớm, cậu chảy máu rồi còn không chịu nói, miệng của cậu để làm gì?”
“Miệng…” Trần Cảnh Hòa lặp lại lời Chu Y vừa nói.
Ở dưới ánh sáng mờ ảo, hắn rũ mi xuống, áp môi mình vào môi Chu Y, hôn xong còn cười ngốc nghếch, “Đây là miệng của chị, em giúp chị tìm được rồi, chưa mất.”
“...”
“Trần Cảnh Hòa, tôi nghĩ hình như cậu bị hạ thuốc rồi.”
Giờ phút này Chu Y vừa tức vừa buồn cười, đây chính là nụ hôn đầu của cô đấy, cô định nói lý với Trần Cảnh Hòa, nhưng hiện tại Trần Cảnh Hòa chỉ biết ngồi cười ngu ngơ.
Cô nhìn vẻ mặt ngốc nghếch của Trần Cảnh Hòa, trong lòng tức giận nói, “Đi thôi, tôi đưa cậu về nhà.”
“Không muốn về…trong nhà em không có ai cả…” Trần Cảnh Hòa bắt đầu khó chịu, hai bắt đỏ hoe, hơi thở nóng rực, “Chị ơi, em thấy khó chịu quá.”
“Để tôi thử nghĩ cách.” Chu Y cảm thấy với dáng vẻ này của hắn thì cô cũng không dám về, nhìn thế nào cũng cảm thấy không thích hợp, “Để tôi đi thuê phòng cho cậu, đêm nay cũng đừng về nhà nữa.”
Lần này Trần Cảnh Hòa cực kỳ nghe lời, đi theo sau Chu Y như những đứa trẻ tan học được phụ huynh đón về nhà.
Trên tầng có một khách sạn, hai người đi thang máy lên trên, nhân viên lễ tân có chút do dự nhìn hai người, Chu Y mặt không biểu cảm gõ gõ vào chứng minh thư, “Trưởng thành rồi.”
Tại sao lại nhìn cô với vẻ như thể cô đang dụ dỗ trẻ chưa thành niên vậy?
“...”
Nhân viên lễ tân nhanh chóng cùi đầu làm thủ tục, mỉm cười đưa thẻ phòng cho Chu Y, “Chúc chị có một trải nghiệm vui vẻ.”
Trần Cảnh Hòa ngày càng cảm thấy khó chịu, trên người hắn chỗ nào cũng đang bốc cháy, đặc biệt là Chu Y ở trước mặt hắn lúc ẩn lúc hiện.
“Chị ơi, em thấy khó chịu quá…”
“Tôi đi ra ngoài một chút, cậu tự cởi quần áo ra đi.”
Trần Cảnh Hòa ngây ngẩn cả người, không biết phải làm sao nhìn cô.
“Tôi đi ra ngoài mua ít đồ, cậu đừng tắm trước nhé, đợi tôi quay về. Nếu khó chịu thì uống nhiều nước một chút, biết chưa hả?”
Bộ não tình yêu của Trần cảnh Hòa bắt đầu online, mua cái gì? Hắn có thể đi mua không?
Có phải chị ấy định lợi dụng tình huống này để làm hắn không?
Hắn rất mong đợi, hắn cực kỳ mong đợi chuyện đó.
Hắn rất ngoan ngoãn, khẳng định chị ấy sẽ rất thích hắn.
Chu Y đi mua rất nhanh, lúc đi ra ngoài cũng không đóng cửa lại. Cô đi ra quầy lễ tân để lấy đồ, lúc quay về thì ngồi ở trên giường cùng Trần cảnh Hòa bốn mắt nhìn nhaụ
Khóe môi của thiếu niên cong lên, ánh mắt sáng lấp lánh, còn có chút khẩn trương mà nhìn cô.
⬅ Trước Tiếp ➡