⬅ Trước Tiếp ➡

người lao lên đánh túi bụi, một người lập tức gọi điện thoại tìm cảnh sát giúp đỡ.
Có khi thì lại giống anh trai thích khi dễ cô.
Ví dụ như hay phá hư mái tóc mới buộc của cô, cắn vào mặt cô, như thể đang đánh dấụ Lục Bạc còn cắn mạnh hơn cả Trình Cẩm, làm cô đau đến mức đấm cậụ Ấn tượng sâu đậm nhất ở trong lòng Đông Húc là buổi hoàng hôn trên đường tan học hồi tiểu học năm ấy.
Thời điểm đó mối quan hệ giữa bọn họ cực kỳ thân thiết, chẳng phân biệt ai là ai.
Cả bọn đi trên phố, ánh nắng chiều dịu dàng phủ xuống, mây mỏng màu vàng ấm, quang ảnh như bức tranh sơn dầu lay động bốn phía.
Đường xá vắng vẻ, kéo dài càng xa, càng xa, những bóng cây ven đường càng ngày càng nhỏ.
Nhìn từ phía sau, chỉ thấy bóng bọn họ kéo dài dưới ánh chiều, hơi ấm lặng lẽ lan tràn khắp không khí.
Một người đọc sách, một người chơi Transformers.
Đông Húc đi ở giữa ngậm kẹo, thỉnh thoảng nhảy tung tăng.
Từng người nắm lấy một bên bàn tay cô, ngây ngô cùng nhau về nhà.
Tiểu học năm lớp năm đã xảy ra một chuyện, phải nói là rất hoang đường.
Ngày hôm đó, cô và Trình Cẩm đi đến nhà Lục Bạc chơi, người lớn đều bận chuyện ra ngoài.
Sau khi mời bọn cô ăn dưa hấu xong, Lục Bạc lén lút lấy một chiếc đĩa CD cũ ở trong rương ra.
Trên mặt đĩa CD là hình ảnh một cô gái khỏa thân.
Lục Bạc bảo rằng ông ngoại nhà cậu nhất quyết không chịu cho cậu xem, vì vậy cậu một mực chắc rằng đây là một bộ phim hoạt hình rất hay.
Trình Cẩm “Rõ ràng ở trên chiếc đĩa này là hình người thật mà.” Lục Bạc “Cậu bị ngu hả, cái này là để lừa trẻ con thôi.” Đông Húc nghe vậy, như thể phát hiện ra chân tướng gì đó, cô chợt thấy thích thú, hối Lục Bạc mau mở lên xem.
Chiều hôm đó, cả ba chống cằm ngồi trên chiếc ghế dài nhỏ xem TV, gương mặt non nớt toát lên vẻ mờ mịt.
Trong đĩa CD chẳng có hoạt hình sống động gì, nếu mà muốn nói đến “động”, chỉ có thể nói là động tác diễn hơi bị nhiềụ Trong màn hình, hai người bệnh nam và một y tá nữ, ban đầu họ còn khám bệnh đàng hoàng cho nhau, thế mà tự nhiên lại cởi quần áo rồi lăn qua lộn lại ở trên giường bệnh, ba đứa trẻ thực sự chẳng hiểu nỗi.
Càng khó hiểu hơn là tại sao mấy cô chú này lại liếm vào chỗ đi tiểu của nhau vậy.
Sao chú này lại muốn đè lên người cô kia, tại sao cô ấy lại bật khóc, tại sao chú ấy lại đánh vào mông cô.
Cô ấy đã làm sai cái gì ư?
Lục Bạc “Cậu có biết bọn họ đang làm gì không?” Trình Cẩm “Có nói cậu cũng cũng chả hiểu đâụ” Lục Bạc “Cậu đọc quá trời sách mà, nói một chút đi.” Khuôn mặt Trình Cẩm đỏ ửng không dễ phát hiện “Tớ không hiểụ” Lục Bạc “Đông Húc, cậu có biết đó là gì không?” Đông Húc không đáp lời ngay, cô chỉ nhìn trân trối vào màn hình.
Đông Húc phát hiện ngực mình không bự như trong phim, sợ rằng mình không phát triển tốt, bèn hỏi Lục Bạc rằng có phải là cơ thể khi bé sẽ khác với lúc lớn lên hay không.
Lục Bạc sờ xuống bên dưới mình, nó cũng nhỏ hơn ở trong TV, thế là bảo với cô có lẽ là như vậy.
Dứt lời, cậu bỗng dưng tò mò liệu con gái lúc nhỏ có gà con không, liệu có khi nào lúc nhỏ thì có gà con, đến


⬅ Trước Tiếp ➡