⬅ Trước Tiếp ➡

lại và đỏ ửng.
Cô cảm thấy hạ thể hơi ngứa, như đang khát khao cái gì đó.
Cô nhìn về phía bên trái.
Đông Húc cảm thấy dường như mình có quen biết người này.
Người này tên, tên là… Người đàn ông bên phải đột nhiên che mắt cô lại, lại tiếp tục một nụ hôn sâụ Thời gian tỉnh táo hiếm có cũng biến mất.
Suốt một buổi tối, cô đều ở trong trạng thái như lọt vào sương mù, ý thức về thời gian và không gian hỗn loạn.
Thỉnh thoảng khi giữ được sự tỉnh táo ít ỏi, cô dường như nghe thấy bọn họ đang tranh gì đó nannan “Tôi trước.” “Chỉ bằng cậu thôi sao?” Để cô chết đi cho rồi.
Đông Húc nghĩ.
Thật đó.
Cô nhìn khuôn mặt điềm tĩnh đang say giấc của Trình Cẩm, dưới ót cô là cánh tay rắn chắc của cậu ấy.
Sau đó, cô cứng đờ mà nhìn bên trái, đó là khuôn mặt lười biếng đang chìm vào giấc ngủ của Lục Bạc, giống hệt như con sư tử đang ngủ say.
Cậu gác đầu lên trên vai cô, bàn tay còn đang chạm vào bộ ngực cô.
Hai người trông có vẻ đang ngủ yên giấc, chỉ mỗi mình cô phải tháo chạy với cơ thể ê ẩm này.
Chạm vào thân thể trần trụi lồ lộ ngoài không khí, Đông Húc trầm mặc, sau đó hít một hơi thật sâụ Mình và hai người họ.
Mình và hai người họ, thực sự đã làm tình với nhaụ Má.
Trình Cẩm và Lục Bạc, là bạn thơ ấu của cô.
Mặc chung một cái quần cùng lớn lên với nhau, ăn chung chén, ngủ chung giường, tình cảm giữa ba bọn cô tựa như khi nhai một viên kẹo cao su nannan dính, nhưng càng lâu lại càng phai nhạt.
Đám bọn cô cũng đã từng tuyên bố sẽ vĩnh viễn chỉ là bạn bè với nhau, tuyệt đối không thể vượt qua dây tơ hồng.
Đặc biệt là hai người bọn họ.
Từ thuở bé, bọn họ đã không có hứng thú gì với cô, mà cô lại là người cực kỳ hiểu rõ điều đó, nói đúng hơn là lời thề hồi năm lớp tám.
Trình Cẩm tớ thề nếu tớ để ý đến cậu, tớ sẽ không bao giờ sưu tầm tranh thư pháp nữa.
Trình Cẩm xuất thân từ dòng dõi thư hương, tổ tiên lại là đại văn hào ngâm thơ vẽ tranh.
Dưới sự nuôi dưỡng ấy, cậu ấy cũng trở thành hình mẫu công tử lễ độ và nho nhã, ăn nói nhã nhặn, từng lời nói tao nhã, hòa đồng.
Sưu tầm tranh thư pháp, là mạng sống của cậu ấy.
Lời thề của Lục Bạc còn ác hơn.
“Nếu tớ lên giường với cậu, tớ sẽ đập nát chiếc xe thể thao mà bố tớ yêu quý nhất.” Lục Bạc thích khám phá, đúng chuẩn là kiểu con trai phóng đãng ghét bị gò bó, một khi có ai muốn quấy nhiễu lựa chọn của cậu, cậu sẽ cho người đó cút ngay và luôn, còn dứt khoát hơn cả Trần Quán Hy.
Khi đó tuổi còn nhỏ, người nào người nấy đều thề thốt vô cùng nghiêm túc.
Đây cũng là lý do cốt yếu khiến cô tin lấy tin để bọn họ sẽ không xuống tay với mình.
Từ khi còn non nớt đến trưởng thành, cô tận mắt chứng kiến quá trình hai người bọn họ trở nên ưu tú Nhưng cô biết rằng bọn cô không phải cùng một thế giới, không thể chạm vào.
Khi ấy, cảm xúc tự ti trong lòng người thiếu nữ là cô còn quấy phá, nhạy cảm đến độ chỉ có một chút việc nhỏ nhặt cũng để ở trong lòng Thế nên sau khi tốt nghiệp cấp ba, cô trốn tránh bọn họ suốt bốn năm.
Cho đến khi tự đả thông tư tưởng của mình, và cũng ý thức được thật ra


⬅ Trước Tiếp ➡