⬅ Trước Tiếp ➡

ngân hà rơi xuống trần gian.
Giọng Lục Bạc mơ hồ không rõ lắm, cậu chỉ dẫn cô phải làm thế nào.
Thi thoảng cậu lại bảo cô làm nhanh hơn, mạnh hơn, còn đầu cậu thì dụi vào cô.
Rồi vào một khoảnh khắc nào đó cậu dừng tay cô lại, giọng nói mềm mại pha lẫn trong sáng của thiếu niên vang lên, bờ mi mềm cụp xuống.
“Đông Húc, đừng bắt nạt tớ.” Cô dừng động tác.
“Nó dễ tổn thương lắm.” Cậu nói một cách khó khăn.
Rồi cậu vùi mặt vào cổ cô, giọng nói nghẹn ngào “...Nhẹ thôi.” Cùng với đó là mùi hương của cậu, hơi giống mùi nước hoa nam giới hương lạnh mà cô đã từng ngửi thấy.
Cô còn nhớ rõ mồn một dòng miêu tả về mùi hương này Một lớp hơi nước như được bao quanh bởi hương thảo mộc và một chút khói thuốc lá nhè nhẹ.
Nhưng chắc hẳn cậu sẽ không xịt loại này, vì dù sao với cậu, nó quá rẻ.
Ngửi kỹ hơn, cô thực sự cảm nhận được một mùi thuốc lá rất nhẹ, là mùi thuốc lá thật.
Cậu, đang hút thuốc á?
Hút thuốc như người lớn luôn á?
Đông Húc không thể không quay lại nhìn vào mặt cậụ Gương mặt cậu đỏ lên, ánh mắt cậu ngoan ngoãn khôn xiết, rõ ràng là một gương mặt ngây ngô, trong veo vẻo của thiếu niên, đường nét vẫn chưa trổ hết, còn chưa có cảm giác như người lớn.
Ánh sáng sớm mai bừng lên trong đêm tối u buồn, khi mặt trời vừa ló dạng cũng là lúc cậu bắn ra đầy tay cô.
Dần dà, vai cô truyền đến một cảm giác đau nhói.
Là do khi Lục Bạc bắn tinh, không kiềm chế được mà cắn mạnh xuống.
Thực ra Đông Húc cũng chẳng cảm thấy đau lắm, cô vốn không dễ bị đau, không dừng lại ở cảm giác đau mà cả cảm xúc cũng vậy, như thể lúc sinh ra đã thiếu vài sợi dây thần kinh, phải rất lâu cô mới tiêu hoá được những thông tin sau khi tiếp nhận từ bên ngoài.
Giống như một hòn đá rơi xuống vực sâu, phải qua rất lâu, rất lâu sau mới có tiếng vọng nhỏ trở lại.
Từ nhỏ đến lớn, Lục Bạc thích cắn cô cực.
Trông cậu bảnh trai vô hại thế thôi chứ thi thoảng lại hệt như một con mèo hung dữ, phải cắn cho cô đau, để lại dấu răng thì mới thỏa lòng cậụ Lục Bạc cũng không biết mình bị làm sao.
Dường như đặc biệt thích đau và bị đaụ Trước đây có lần Đông Húc cắn vào tay cậu, cắn đến mức tay đỏ lên, làm cậu đau đến mức phải bật ra tiếng, nhưng khi nhìn hai hàng dấu răng, thế mà trong lòng cậu lại thấy thích thú, rất giống với một câu hát “Tôi muốn cô ấy cầm roi da mỏng, nhẹ nhàng quất vào cơ thể tôi”.
Sao lại là Đông Húc?
Thậm chí cô vốn chẳng phải là mẫu con gái cậu hằng khao khát cơ.
Điều khó hiểu hơn nữa là, bản thân cậu trong độ tuổi thiếu niên vốn hay lảng tránh việc tiếp xúc da thịt với con gái, bởi vì cậu ngại ngùng.
Thế nhưng, lạ lùng thay, với Đông Húc, cậu lại còn chẳng bận tâm đến sự ngại ngùng ấy, chỉ muốn cả hai gần nhau hơn, gần hơn thêm chút nữa, vừa làm nũng vừa chơi xấu, mẹ kiếp, thật là quái lạ.
Dịch ra xa cô, cậu ngồi quay lưng lại, ngồi bên mép giường chỉnh lại quần, cúi đầu hỏi “Cậu có bao giờ nghĩ đến việc có bạn trai chưa?” Cô khẽ ngẫm nghĩ và đáp “Một anh chàng khỏe khoắn.” Có thể xách cặp giúp cô.
Đôi bàn tay thắt dây quần của cậu khựng lại, đồng tử cậu co lại, khuôn mặt u ám không rõ trong


⬅ Trước Tiếp ➡