⬅ Trước Tiếp ➡
Thời gian khai vị đã kết thúc, món chính chuẩn bị lên..
Người đàn ông khoan thai mở miệng
“Tôi là người làm kinh doanh, nên làm việc rất chú trọng đến hiệu suất.”
Ninh Chi cười một cái, thanh âm thực nhẹ, đổi sang đề tài khác
“Hề tiên sinh trông giống một học giả hơn.”
Người đàn ông dường như vừa mở miệng, lại dường như không, anh nhìn cô một lần nữa với ý định quan sát kỹ càng.
Nói thực ra, anh ta mang lại cảm giác áp đảo khi nhìn thẳng vào người khác, tuy Ninh Chi tuy trông rất bình tĩnh, nhưng hai bàn tay đang đặt trên bàn vẫn bất giác siết chặt lại.
Cô đến đây xem mắt, cũng chỉ vì muốn làm bà ngoại yên tâm, còn chuyện nảy sinh tình cảm rồi kết hôn, cô thực sự không hề nghĩ tới.
Ninh Chi vốn tính toán thuyết phục đối phương sẽ cùng nhau đối phó với người nhà họ, dùng cách giải thích rằng tính tình hai người không hợp, thật sự không thể tiến xa hơn.
Nhưng hiện tại xem ra, đối phương không phải là người dễ nói chuyện.
Cũng chẳng biết kế hoạch của cô liệu có thể thành công hay không…
Ninh Chi mang trà lên, nhấp một ngụm, như vô tình mà hỏi
“Anh có cảm thấy… việc hai người xa lạ ngồi xuống nói chuyện kết hôn cũng giống với ăn cơm trước kẻng không? Đúng thật là đầu đuôi lẫn lộn, sai trình tự rồi nhỉ?”
Hề Lan Dự nhàn nhạt liếc mắt nhìn một cái, ý bảo cô tiếp tục nói.
Ninh Chi rũ mắt, tay nắm chén trà thật chặt, sau đó, cô ngồi thẳng, dùng ánh mắt không kiêu ngạo, cũng không xu nịnh nhìn lên
“Chuyện xem mắt hôm nay là người trong nhà sắp xếp, kỳ thực, tạm thời trong lòng tôi không hề suy xét đến chuyện cưới xin, e là không đáp ứng được hiệu suất mà anh mong muốn.”
Ninh Chi nói xong, cầm túi xách lên đứng dậy.
Đối phương là người thông minh, thay vì nói chuyện lòng vòng, chẳng thà dứt khoát thể hiện thái độ của mình cho nhanh gọn.
Dù sao thì cuối cùng anh ta cũng nhận ra thôi.
Hương tuyết tùng hòa quyện mùi thuốc lá, nhẹ nhàng lửng lơ trong căn phòng. Bàn tay chạm vào then cửa có chút lạnh, giống như cảnh tượng nơi này chẳng đọng lại chút tình ý gì. Ninh Chi bỗng nhiên nhớ tới một đoạn thời gian khi cô còn bé, ở nhà bà ngoại, lúc nào cô cũng thích trèo lên nóc nhà để ngắm nhìn ánh trăng lạnh lẽo.
Khoảnh khắc cô đẩy cửa đi ra, sau lưng có giọng nói không chút thờ ơ vang lên
“Sao Ninh tiểu thư biết bản thân không đáp ứng được?”
Trong giọng nói mang ý tứ khẳng định, khiến cô ngừng động tác đẩy cửa lại.
Phút chốc trầm mặc.
Bàn tay Ninh Chi hơi dùng một chút lực, cánh cửa một lần nữa đóng lại.
Hề Lan Dự ngồi nguyên tại chỗ, pha thêm một ly trà cho cô, chậm rãi ra tiếng
“Ninh tiểu thư, quyền lựa chọn là của cô.”
Ngữ khí thành thục của anh khiến cô tin rằng, bất luận là cô bỏ đi hay ở lại, đối phương đều có biện pháp làm cô cam tâm tình nguyện phối hợp.
Ninh Chi một lần nữa ngồi thẳng trở lại, ngước mắt nhìn
“Tôi tưởng Hề tiên sinh không bao giờ làm khó người khác chứ?”
Hề Lan Dự dường như cảm thấy lời cô vừa nói rất buồn cười, không nhanh không chậm nhẹ uống một hớp trà, cười đáp
“Xã hội thời nay vận hành bằng luật pháp, Ninh tiểu thư không cần lo lắng.”
Ninh Chi hỏi
“Vậy ý anh là gì?”

⬅ Trước Tiếp ➡