Một mảnh giấy nhỏ im lìm nằm đó.
Ninh Chi chưa từng liên hệ người kia, Hề Lan Dự cũng chưa bao giờ có ý thúc giục, thật giống như chuyện này chỉ là một việc vặt.
Ninh Chi bất giác miết miết ly nước trên tay.
Kỳ thật hôm nay, sau khi nói chuyện cùng Trịnh Nhất Mãn. Cô công nhận, tuy rằng Hề Lan Dự là người khó hợp tác trong giới, nhưng anh ta cũng có một ưu điểm, không gần gũi nữ sắc, rất thích hợp để cưới làm chồng.
Sau khi Ninh Chi nói ra những nghi ngờ của bản thân, Trịnh Nhất Mãn cười đến nỗi thiếu chút nữa gãy cả hông.
“Mắc công cậu nghĩ nhiềụ Cái chuyện nam sắc này, để tớ nói cậu hay, đúng là từng có người muốn dùng cách đó để đi đường tắt mà tiếp cận anh ta, chỉ trong một ngày Hề Lan Dự đã khiến hắn phải tự đến bộ phận nhân sự để từ chức.”
Ninh Chi
“Thật sao?”
Trịnh Nhất Mãn
“Tớ lừa cậu làm gì. Nói như thế nào đây? Tuy rằng tớ luôn tưởng tượng đến cảnh đạt được thỏa thuận đầu tư với hắn, nhưng cậu vẫn là bạn của tớ. Không kiếm được vốn đầu tư thì thôi, cũng chẳng sao, nhưng bạn tốt chỉ có một thôi.”
Ninh Chi nghe mấy lời nói sến súa mà buồn nôn.
Nhưng nghĩ lại những lời Trịnh Nhất Mãn nói, đây chẳng phải là điều cô muốn sao?
Vừa có thể làm cho bà ngoại yên tâm, cũng không bị ai quấy rầy cuộc sống thường ngày.
Thậm chí mối quan hệ của bọn họ còn có thể khiến Tiền Duy Viễn nể sợ, sẽ không dám tới làm phiền cô.
Một mũi tên trúng ba đích.
Ninh Chi cầm lấy mảnh giấy kia, mở ra, cẩn thận nhập vào dãy số đã viết phía trên.
Cô gõ rất chậm, tựa hồ mỗi một chữ gõ xuống là một lần khẳng định quyết tâm.
Kiểm tra lại lần nữa, Ninh Chi nhấn nút gửi đi.
Có lẽ… Thật sự có thể thử xem sao.
Chào Hề tiên sinh, ngươi có khoẻ không, tôi là Ninh Chi. Về đề nghị của anh lúc trước, tôi cảm thấy chúng ta có thể bàn bạc lại thêm lần nữa.
Một tuần sau, vẫn địa điểm cũ, Ninh Chi gặp lại Hề Lan Dự.
Hôm nay cô đến sớm hơn, bởi vậy đổi thành cô là người ngồi đó đợi anh.
Hoàn toàn trái ngược với lần trước.
Khi Hề Lan Dự đẩy cửa bước vào, đúng lúc Bắc Thành vừa giăng mưa phùn, từng giọt mưa đọng lại trên cửa sổ rơi xuống tí tách. Ninh Chi khoan thai đứng dậy, mở cửa sổ ra. Nước mưa mang theo độ ẩm phả vào gương mặt, Ninh Chi nhẹ nhàng khép đôi mắt. Sau đó cô quay trở về chỗ ngồi.
Hôm nay cô bận chiếc áo sơ mi cúc ngọc kết hợp chân váy đuôi cá, áo khoác gió treo bên cạnh cửa ra vào, màu sắc đơn giản.
Hề Lan Dự nhìn qua, cởi bỏ chiếc áo vest đen, nhân viên phục vụ thuận tay treo bên cạnh chiếc áo khoác gió.
Hắn rũ mắt một bên sửa sang lại cổ tay áo một bên sải bước ngồi xuống chỗ đối diện Ninh Chi, hai tay đan vào như một thói quen
“Ninh tiểu thư, tôi chỉ có một tiếng, chúng ta tốt nhất nên đi thẳng vào vấn đề.”
Ninh Chi
“Vậy là đủ rồi.”
Cô tiếp tục hỏi
“Hề tiên sinh lần trước đề cập chuyện kết hôn giả, liệu anh đã có kế hoạch tỉ mỉ hay chưa?”
Hề Lan Dự từ từ đun nước pha trà