Dương Tấn Vũ hút mạnh lên cổ cô, để lại một dấu hôn thật sâu rồi kéo cô dậy. Anh đẩy cô đến cái bàn trong phòng ngủ, bật đèn bàn, cưỡng ép cô nằm sấp nửa người trên trên mặt bàn.
Ánh sáng dịu dàng chiếu lên người Nguyễn Nguyệt, cô vẫn đang khóc, cả người run rẩy vì sợ hãi, bầu ngực trần trụi đè lên mặt bàn đến mức thay đổi hình dạng.
Qυầи ɭóŧ của cô rơi xuống chỗ cổ chân, Dương Tấn Vũ dùng một chân tách hai chân cô ra, một tay ấn cổ cô xuống không cho cô ngẩng đầu lên, một tay ấn eo cô, côn ŧᏂịŧ lớn cắm vào miệng huyệt nhỏ từ phía sau, đẩy vào thật mạnh.
Tiểu huyệt của Nguyễn Nguyệt chưa đủ ướt, côn ŧᏂịŧ lớn cương cứng đưa đẩy cắm vào giống như cây gậy sắt, đau đến mức sống lưng cô cong lên, hai bắp đùi cũng run rẩy.
Dương Tấn Vũ kéo dây áo xuống để lộ xương cánh bướm xinh đẹp. Anh cúi người ngậm lấy vành tai cô, dâʍ đãиɠ nói: “Phỉ Phỉ.”
Nguyễn Nguyệt vốn đang liều mạng giãy giụa lập tức ngừng lại sững người. Nước mắt vẫn còn chảy ra, nước mắt ướt lạnh thấm ra bịt mắt chảy xuống bàn.
“Dương Tấn Vũ?” Nguyễn Nguyệt run rẩy hỏi.
“Là tôi.” Dương Tấn Vũ mυ"ŧ vành tai nhỏ nhắn của cô, thấp giọng trả lời.
Nguyễn Nguyệt im lặng một hồi, côn ŧᏂịŧ cương cứng vẫn đang cắm rút trong tiểu huyệt, đau đến mức hai chân cô run lên.
“Tôi đau.” Nguyễn Nguyệt không khóc, chỉ nhỏ giọng nói: “Nhẹ một chút được không? Tôi sợ.”
Dương Tấn Vũ giảm tốc độ, côn ŧᏂịŧ lớn chậm rãi đưa đẩy, huyệt nhỏ vốn khô ráo bắt đầu tiết dâʍ ɖị©ɧ, màu trong suốt dính lên côn ŧᏂịŧ lớn.
Nguyễn Nguyệt thả lỏng, bầu ngực bị đè trên bàn run nhè nhẹ theo hơi thở của cô. Dương Tấn Vũ vươn tay xoa ngực cô, véo núʍ ѵú hồng hào bằng ngón tay.
Tiếng hít thở của Nguyễn Nguyệt bắt đầu nặng nề hơn, tiếng rêи ɾỉ cũng bật ra, chỗ giao hợp bên dưới càng lúc càng trơn trượt. Dương Tấn Vũ đẩy nhanh tốc độ, Nguyễn Nguyệt lắc lư trên bàn.
Tiếng va chạm “bạch bạch bạch” cùng với tiếng nước cắm rút “phụt” vang bên tai không dứt. Côn ŧᏂịŧ lớn của Dương Tấn Vũ nhanh chóng ra vào trong hoa huyệt cô, cọ xát nơi nhạy cảm nhất của cô.
Kɧoáı ©ảʍ dần dần chồng chất, tiếng rên của Nguyễn Nguyệt càng lúc càng dâʍ đãиɠ hơn, cực kỳ câu dẫn. Dương Tấn Vũ vốn đã phải nhịn một lúc lâu, sao có thể chịu được tiếng kêu quyến rũ của cô, anh nhanh chóng bắn tinh vào bên trong.
Anh cắm sâu côn ŧᏂịŧ lớn vào trong huyệt nhỏ của Nguyễn Nguyệt, côn ŧᏂịŧ lớn nhảy lên phóng thích toàn bộ vào bên trong. Anh không nỡ rút côn ŧᏂịŧ còn chưa mềm ra, chậm rãi cọ xát bên trong một lúc lâu mới ra ngoài.
Tϊиɧ ɖϊ©h͙ trắng đυ.c và dâʍ ŧᏂủy̠ không ngừng chảy ra khỏi miệng huyệt, chảy xuống sàn nhà, cảnh tượng cực kỳ da^ʍ mỹ.
Dương Tấn Vũ ôm Nguyễn Nguyệt vào phòng tắm rồi về giường nằm. Căn phòng lập tức tối đen, yên tĩnh. Hai người tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ nằm trên giường ôm nhau, Nguyễn Nguyệt kề sát bên môi anh, muốn hôn anh.
Dương Tấn Vũ trốn tránh theo bản năng, không muốn thân mật với Nguyễn Nguyệt, làʍ t̠ìиɦ thì dễ nhưng hôn môi thì kháng cự.
Nguyễn Nguyệt nhận ra anh đang trốn tránh, không tiếp tục nữa, nhỏ giọng nói: “Tôi hôn má anh, có được không?”
Lần này Dương Tấn Vũ không trốn nữa, Nguyễn Nguyệt hôn lên má anh giống như chuồn chuồn nước rồi lập tức rời đi.
Vừa mới tắm xong, hai người còn chưa buồn ngủ, cổ tay Nguyễn Nguyệt bị còng lại một lúc lâu, lại bị Dương Tấn Vũ đè từ sau lưng một lúc, sau khi tháo còng tay, cổ tay vẫn cực kỳ đau đớn.