⬅ Trước Tiếp ➡

là ai không?" Anh khàn khàn hỏi.
Cô cắn khẽ môi, cảm thấy bản thân bị anh mê hoặc đến đầu óc choáng váng, nhỏ giọng gọi tên anh.
"Việt Triều Tịch….Việt Triều Tịch…" "Ừm." Anh thấp giọng đáp lại cô, nghiêng đầu mạnh mẽ hôn lên môi cô.
Cánh môi của Tần Tranh bị anh nặng nề hôn, đầu lưỡi cũng bị anh móc quấn, dùng sức mút vào khoang miệng.
Vào đêm mưa của ba năm trước, Việt Triều Tịch cũng trao cô một nụ hôn vong tỉnh như thế này.
Chỉ là sau một khắc kia, anh hiểu ra được Tần Tranh chỉ xem anh là một kẻ thay thế.
Sự kiêu ngạo của anh không cho phép bản thân và Tần Tranh bắt đầu bằng cách này, lại không ngờ rằng sau khi Tần Tranh tỉnh táo, cô kiên quyết dứt khoát kết thúc mọi thứ.
Kết quả là ba năm nay, anh vẫn không quên được cô.
Thậm chí anh còn lo lắng, sợ cô sau khi uống say lại rơi vào vòng tay của người khác.
Nỗi nhớ nhung trong ba năm qua đã lấn át sự không cam lòng trong thâm tâm, nếu cô muốn ngủ với anh, vậy thì anh sẽ thỏa mãn cô.
Lần này, anh sẽ không quan tâm tới việc cô xuất phát từ lý do gì nữa.
Việt Triều Tịch nghĩ như vậy nên cũng không kiềm chế bản thân nữa, anh nắm đè lên người cô rồi liên tục đẩy hông.
Vật nam tính nóng rực không ngừng cọ xát miệng huyệt ướt át, làm cho hai cánh hoa cũng đỏ tươi.
Anh di chuyển eo lên xuống, cọ tới cọ lui.
Mật dịch dính nhớp theo động tác của anh kéo ra thành sợi, lại nhanh chóng bị Vật nam tính thô to nghiền ép tạo thành bọt mép.
Hai tay anh lần mò về phía trước, nắm lấy hai quả cầu tuyết đang rũ xuống của cô, bắt đầu dùng sức xoa nắn.
Tần Tranh sau khi say rượu còn đang nửa tỉnh nửa mẽ, nhưng khoái cảm tê đại vẫn làm cho cô rùng mình, Vô thức phát ra âm thanh rên rỉ mềm mại.
Bàn tay của anh lạnh hơn so với nhiệt độ cơ thể cô, bao bọc lấy hai bầu ngực rồi từng chút nắm chặt, da thịt trơn trượt bị anh nắm trong lòng bàn tay, dùng sức xoa nắn.
Đầu nhũ hồng nhạt bị kẹp giữa hai ngón tay anh, thi thoảng anh còn dùng đầu ngón tay véo nó làm cô không ngừng rên rỉ.
"Nhẹ chút…Nhẹ chút..." Việt Triều Tịch cúi đầu nhìn vành tai ứng đó của cô, khàn giọng hỏi "Ai nhẹ chút?" Tần Tranh có chút do dự, lại bị anh cắn mạnh vào dái tai "Tần Tranh, em muốn ai nhẹ chút?" "Việt Triều Tịch, Việt Triều Tịch, anh nhe chút." Cô thở hổn hển đáp lại.
Anh muốn dùng phương thức này để liên tục nhắc nhở cô, để cô có thể nhớ kỹ là ai đang thân mật với cô thể này.
Anh sẽ không để cô có bất kỳ cơ hội hối hận nào.
Đầu ngón tay đầy vết chai mỏng xoa nắn đầu nhũ hơi cương cứng, cọ xát từng chút một đến khi hai đầu nhũ đứng thẳng lên.
Tần Tranh cũng cảm nhận được sự thô ráp trên đầu ngón tay đang mải qua đầu vú mẫn cảm, sau đó lại vòng quanh quầng vú, kích thích đầu vú chuyển từ hồng nhạt đến đỏ bừng.
Hai tay cô nắm chặt lấy ga giường, ngửa đầu về phía sau để lộ ra đường cong vai cổ xinh đẹp, trắng nôn ngọc ngà, khiến Việt Triều Tịch không kiềm chế được lại hôn lên lưng cô.
Lần này sức lực của anh cũng tăng lên, bắt đầu dùng cánh môi mút hôn da thịt trắng trẻo mềm mại, để lại từng dấu hôn đỏ tươi.
Động tác của anh ban đầu làm cô hơi đau, nhưng cô cũng


⬅ Trước Tiếp ➡