⬅ Trước Tiếp ➡
Tống Cơ mở rộng hai chân để lộ lỗ nhỏ, nhìn dâu dịch màu trắng đang từ từ chảy ra, vừa lòng cười cười: “Tiểu huyệt và cúc hoa đều chứa tinh dịch của các anh trai, các anh trai làm người ta dơ như vậy, làm sao người ta có thể mặc quần áo được a~”
“Đừng sợ, anh trai liếm sạch sẽ giúp cô Tống được không.” Tiêu Gia Trường nói xong, chưa kịp chờ câu trả lời của cô, đã không thể nhịn nổi thò mặt lại gần, đầu lưỡi dán chặt lấy lỗ nhỏ của cô điên cuồng bú mút liếa láp.
Tống Cơ vừa mới trải qua cao trào, lúc này vô cùng mẫn cảm, đôi tay cắm vào trong tác anh, cần cổ giơ cao, khuôn mặt nhiễm đầy tình dụ©.
“Ưm...A... anh Tiêu liếm... người ta...rất thoải mái... ưm...A... anh Tiêu liếm thật giỏi... vậy... vậy anh Bạch phải làm sao bây giờ... Anh ấy không liếm được... Ha a... thật đáng thương... ưm a.”
Cô vừa mới nói xong, Tiêu Gia Trường đã dùng tư thế này ôm cô lên, trong quá trình đó đầu lưỡi thô ráp vẫn liên tục liến láp lỗ nhỏ của cô.
Ngay sau đó, Tống Cơ chỉ cảm thấy mông mình ngồi lên mặt Bạch Địch, còn đầu lưỡi Bạch Địch cũng ra sức tiến vào trong các hoa của cô.
Một tay cô ấn lên đầu Bạch Địch, một tay còn lại thì túm lấy đầu Tiêu Gia Trường để giữ cân bằng.
Tiêu Gia Trường và Bạch Địch thay phiên nhau liếm láp lỗ nhỏ và cúc hoa, Tiêu Gia Trường há to mồm một ngụm ngậm lấy toàn bộ huyệt dâu vào trong miệng liều mạng hút, khiến cho cô sung sướng muốn lên mây.
“A....A....A... Ưm... thật sướng... thật sướng a... anh Bạch... thật lợi hại a... Liếm cúc hoa của người ta thật thoải mái... người ta rất thích... rất thích a... anh Tiêu đừng dừng lại.... ưm ưm... a a...”
Cô chưa bao giờ được hưởng thụ loại ưu đãi này, trước sau hai cái động dân đãng đều bị điên cuồng mút vào liếm láp, bọn họ giống như con chó con của cô, ngoan ngoãn vô cùng.
“Về sau các anh trai... chỉ có thể thích em...A...thích lỗ nhỏ của em....Ha Ha...A... Chỉ có thể cắm lỗ nhỏ của em.... còn đối với những người khác... đều không thể có hứng thú.... cũng... cũng không thể cứng...nghe rõ chưa....A... không được.... lỗ dân lại muốn phun... lại phun....A!”
Tống Cơ cao trào phun dần dịch, Tiêu Gia Trường ở phía dưới nhanh chóng hứng lấy mút mạnh rồi nuốt xuống, giống như ngay cả một giọt cũng sợ lãng phí.
Nhưng vẫn có một ít bị phun tung tóe ra ngoài, cũng có một phần men theo khe rãnh chảy vào trong miệng Bạch Địch.
Vẻ mặt Tống Cơ cười xấu xa: “Uống ngon không?”
“Rất ngon, rất ngọt, dân dich cô Tống thật là mỹ vị.”
“Ha ha... vậy là tốt rồi, mặc giúp em quần áo đi.”
Cô nhìn đồng hồ trên ngăn tủ, đã hơn mười ba giờ. Từ Cam Túc bay đến Thượng Hải cần bay khoảng ba giờ, vừa rồi cô đã chơi một tiếng rưỡi.
Hơn nữa, lúc nãy thỉnh thoảng cũng có tiếng gõ cửa truyền đến.
Sau khi bị cắm xong cả người Tống Cơ cũng cảm thấy sảng khoái, mặc quần áo chỉnh tề, nhìn hai người toàn thân trần trụi, hung hăng nhéo nhéo đầu ti của bọn họ: “Lời em vừa nói các anh nghe rõ không?”
“Nghe rõ!”
Nhìn ©ôn thit hai người lại đang dựng đứng, cô cười, cố ý lướt tay xuống dưới vuốt ve chúng: “Ha ha... được rồi, các anh mặc quần lót vào trước, sau đó bắn vào quần lót của đối phương, không được rửa sạch, chờ đến khi về nhau mới được xử lý.”
Tống Cơ ngồi ở trên giường, chân đẹp bắt chéo, nhìn hai người đàn ông bắn đầy tinh di©h lên quần lót đối phương: “Giỏi quá, mặc quần áo vào rồi đi làm việc như thường đi.”
Lúc cô trở lại chỗ ngồi, Quách Nguyên Tinh tỏ vẻ vô cùng lo lắng hỏi han: “Có chuyện gì vậy, sao lại đi lâu như thế?”
“Không sao, đụng phải hai nhóc đáng yêu, cho nên chơi đùa một lát, còn bao lâu mới đến?” Cô sắp gấp không chờ nổi rồi.
“Vừa rồi hướng dẫn viên thông báo còn hai mươi phút.” Quách Nguyên Tinh vừa nói xong đã nghe thấy giọng nói của nữ tiếp viên sau tấm màn: “Bạch Địch, trên người của anh có mùi gì vậy?”
“Mùi gì cơ? Sao tôi không ngửi thấy?”
Tiêu Gia Trường ở bên cạnh cũng nói: “Đúng vậy, sao tôi cũng không ngửi được, có mùi gì à?”
“Chắc là tôi ngửi sai rồi đi? Vừa rồi tôi gõ cửa sao hai người không chịu mở, còn có hai mươi phút thôi, chuẩn bị đi.”
Tống Cơ nghe thấy cuộc đối thoại của bọn họ cười cười, chơi thật vui a~
⬅ Trước Tiếp ➡