⬅ Trước Tiếp ➡
Lạc Nghị không nhịn nổi, cái tát này cuối cùng cũng rơi xuống. Anh ta từ 18 tuổi bắt đầu nuôi em trai, đến bây giờ là 10 năm rồi chưa từng đánh em một cái, nhưng lần này, em trai thật sự đã quá đáng không thể tưởng.
Lạc Hàm không ngờ anh trai lại thật sự đánh mình, sờ lên mặt bị tát, nghiến răng thật chặt: "Anh muốn ngủ thì ngủ, không muốn ngủ em cũng sẽ không cầu cạnh anh nữa. Cùng lắm sau một năm rưỡi tôi với Tâm ly hôn là xong!"
Lạc Hàm tung cửa bỏ đi. Lạc Nghị nhìn lên tay của mình, đứng ở trong phòng rất lâu không hề động đậy.
Đường Tâm ngủ thật say.
Thuốc an thần dùng lâu sẽ càng mạnh, nếu không hiệu quả sẽ bị đứt đoạn.
Đường Tâm cảm giác một đôi tay nóng rực đang sờ soạng cơ thể mình, cô mơ màng tỉnh dậy, thì thầm một tiếng: "Chồng ơi, anh hút thuốc à...."
Lời nói sau đó, Đường Tâm không nói ra được, bởi vì toàn bộ bị nuốt vào trong bụng. Mở mắt ra, trong khoảnh khắc là một màu đen cái gì cũng không thấy rõ. Cố gắng chớp chớp mắt, đột nhiên một chiếc váy ngủ bay lên đầu. Giơ tay định kéo chiếc váy ra, hai tay liền bị nắm chặt tách ra ấn chặt lên trên đầu giường.
Đường Tâm bị ép không thể động đậy, giống như con rắn đang uốn éo. Mà cô không biết rằng, cô càng giãy dụa, càng là đòn chí mạng cho người đàn ông trên thân mình.
Đường Tâm không ghét người chồng như vậy, ngược lại, còn khá là thích mặt hoang dại này của Lạc Hàm. Có điều cái kiểu chỉ muốn lên liên tục không ngừng của tên này thực sự là muốn chết.
Chồng là một người rất thấu hiểu lòng người, Đường Tâm nghĩ đến đây, liền như một chú mèo con hư hử rên: "Chồng ơi, em mệt quá, em ở đấy đau...."
Quả nhiên, người đàn ông trên người sau khi công kích vài phát cuối liền trở nên yên tĩnh, cẩn thận đặt người phụ nữ dưới thân vào phần nách, hơi thở từ từ chậm lại.
---
Dục Vọng Gây Nghiện
Đường Tâm vừa buồn ngủ vừa mệt, đẩy người vào trong ngực chồng, tìm một tư thế thoải mái để ngủ.
Lạc Nghị nhìn người con gái trong lòng đã ngủ, từ từ rút cánh tay ra. Muốn nhấc người đi nhưng lại có chút không nỡ. Cúi đầu, lần theo ánh trăng yếu ớt, chăm chú ngắm nghía khuôn mặt chỉ nhỏ bằng một bàn tay kia, không nhịn được mà chuyển tầm mắt. Cúi đầu hôn lấy đôi môi bé nhỏ, qua loa mà dịu dàng.
Rõ ràng biết như vậy là không đúng, đây là việc đạo đức không cho phép. Nhưng người phụ nữ này như thứ thuốc độc gây nghiện vậy, uống một lần, là liền bị nghiện.
Điều Lạc Nghị hối hận nhất hiện tại đó là lẽ ra không nên đáp ứng điều kiện giao dịch của Lạc Hàm. Không có lần đầu tiên, cô ấy còn là em dâu mình. Nhưng bây giờ, cô ấy lại trở thành người phụ nữ của mình rồi. Một người phụ nữ mà mình muốn nắm vào lòng bàn tay để yêu thương chiều chuộng. Nhưng mà cái mác gắn trên cô vẫn cứ là của em trai.
Thời gian trôi như nước, nhẹ nhàng, từ từ, lặng lẽ yên ả. Không ai biết đến cái bí mật ấy của nhà họ Lạc, ba người họ cũng đã trải qua những ngày tháng hạnh phúc của mình.
Ngày nghỉ kép, Giai Di hẹn Đường Tâm đi dạo phố.

⬅ Trước Tiếp ➡