Người anh cả như vậy như một vị thần linh đáng khâm phục sùng bái, cho nên chỉ cần tôn sùng thôi là được.
Đường Tâm cùng chị Trương bận rộn trong bếp một lúc, rồi bưng đồ mang lên bàn ăn. Lạc Hàm và Lạc Nghị hai người cùng nhau đến phòng ăn rồi ngồi xuống.
"Tiểu Hàm, bây giờ em đã kết hôn được một tháng, trăng mật đã qua rồi, cũng nên hồi tâm lại. Hôm nay em lên công ty báo cáo đi, vị trí giám đốc vẫn còn để dành cho em đấy." Lạc Nghị nói với Lạc Hàm.
Lạc Hàm trong lòng không tình nguyện, nhưng lại rất ngoan ngoãn gật đầu. Đây là giao dịch giữa anh và anh cả. Anh xin anh cả giúp anh động phòng, điều kiện giao dịch là anh bắt buộc phải đi làm ở công ty.
Đường Tâm lén lút đánh mắt liếc nhìn hai người họ một lượt. Kỳ lạ, trước đây anh cả vừa nhắc đến việc Lạc Hàm lên công ty làm việc, Lạc Hàm liền tìm ra cả một đống lý do, hôm nay làm sao lại nhẹ nhàng đồng ý với anh cả như vậy? Có lẽ nào sau khi động phòng với mình, liền trở nên sống có trách nhiệm rồi?
"Em dâu."
Đường Tâm đang thất thần, đột nhiên nghe thấy tiếng anh cả gọi, nhanh chóng ngẩng đầu cung kính nhìn Lạc Nghị: "Anh cả."
---
Liều Thuốc Độc Dịu Dàng
Lạc Nghị nhíu đầu lông mày một cách rất thản nhiên, rồi hờ hững nói: “Lạc Hàm sau khi đi làm ở công ty, sẽ không thể ngày ngày đưa đón cô đi học được. Xe mua cho cô để trong gara, sau này tự mình lái xe đi học, chú ý an toàn.”
Đường Tâm dường như không dám tin vào tai mình nữa. Có lẽ từ khi bước vào ngôi nhà này, anh cả lần đầu tiên nói với mình một câu dài như thế. Anh cả đã tặng cho cô một chiếc xe, còn nhắc cô chú ý an toàn. Thì ra anh cả cũng không lạnh lùng cứng nhắc như vẻ bề ngoài nhỉ.
Lạc Hàm ở bên dưới đập đập vào Đường Tâm, Đường Tâm biết mình thất lễ, liền thu lại tầm mắt, khuôn mặt đỏ lên một nửa: “Cảm ơn, cảm ơn anh cả. Vừa rồi, em….”
Đường Tâm bình thường khá là biết ăn nói, nhưng mà lúc này đây, chiếc lưỡi cô như bị mèo gặm đi mất. Vừa rồi con mắt trầm như mực của anh trợn lên một cái, nhất định là đang chê bai mình không có tự tôn, cô cứ thế mà nhìn chằm chằm vào anh.
Hu, thật ngượng quá.
Sau bữa sáng, Lạc Hàm liền bị Lạc Nghị kéo đi công ty. Đường Tâm đi ra gara để xem, chậc chậc, là một con xe nhỏ màu trắng. Không phải là loại xe rất đắt tiền, là xe thương gia phổ thông, không bóng bẩy cũng không quá đơn điệu. Anh cả suy tính cũng khá là chu đáo đấy chứ, sau này tự mình đi đi về về, cuối cùng không cần Lạc Hàm ngày ngày đi xe đua đến đón, rồi lại dẫn đến việc hỗn loạn ở cổng trường.
Đường Tâm là sinh viên năm tư, việc học cũng không nhiều, buổi chiều liền đi bệnh viện thăm ba. Ba bị bệnh tim, phẫu thuật chống cự cũng đã được vài ngày rồi. Bởi vì là bệnh viện lớn, tay nghề của những người cầm dao cũng thuộc dạng có tiếng quốc gia, lại có mẹ Đường chú tâm chăm sóc, cho nên ba Đường Tâm hồi phục khá tốt, thêm vài ngày nữa là có thể về nhà an dưỡng rồi.