Giai Di nói: “Cái này cậu hỏi tớ là đúng rồi. Anh họ tớ mở quán bar, đàn ông đồng tính bên trong đó có rất nhiều. Anh họ thân thiết với tớ, cái gì cũng nói với tớ. Anh ấy nói khách quen trong quán bar rất nhiều người là song tính luyến, nam nữ đều ăn. Nhưng hầu hết trong số họ là cường công. Mà cái người bị làm kia, trên cơ bản sẽ không thể làm tình với phụ nữ. Bởi vì bọn họ bị chọc lâu, công năng của cái kia bị phế rồi. Cho dù còn công năng, cũng không thể kéo dài.”
Trong đầu Đường Tâm hiện lên hình ảnh ghê tởm kia. Lạc Hàm là người chịu, vậy chẳng phải hắn về cơ bản không thể ngủ với phụ nữ, cho dù ngủ cũng chỉ kéo dài được ba phút sao? Nếu là vậy, cái người đàn ông mỗi đêm ngủ với mình, mạnh mẽ kéo dài tới mức khiến mình nhũn chân kia là ai!
Anh cả.
Hai chữ này vừa nhảy ra trong đầu Đường Tâm, trán Đường Tâm lập tức toát mồ hôi lạnh.
Trong căn biệt thự lớn, an ninh nghiêm ngặt, người ngoài căn bản không dễ vào được. Mà trong nhà ngoại trừ Lạc Hàm ra cũng chỉ có Lạc Nghị là đàn ông. Nhớ tới có một đêm, trong miệng cái người cùng mình hôn môi kia toàn là mùi thuốc lá. Nhưng Lạc Hàm lại không hút thuốc, người hút thuốc trong nhà là anh cả.
Đường Tâm lại nhớ đến, mình lời ngon tiếng ngọt với Lạc Hàm, nhưng hắn chưa một lần chủ động hôn mình. Sáng nay mình hôn hắn, hắn lại tránh né theo bản năng. Còn có ban đêm làm tình, từ trước tới nay đều không bật đèn. Lần đầu tiên là bị bịt mắt, lần thứ hai là bị quần áo che mắt, về sau hầu hết đều là mình đưa lưng về phía người đàn ông đó.
Một trận lạnh lẽo lan khắp toàn thân Đường Tâm, tay chân cô run rẩy không thể khống chế. Điều không thể chấp nhận hơn so với việc tận mắt nhìn thấy Lạc Hàm cùng với một người đàn ông khác là việc người làm tình với cô mỗi đêm lại là anh cả.
“Tâm, Tâm cậu sao vậy? Tâm, cậu đừng làm tớ sợ.” Giai Di phát hiện Đường Tâm không thích hợp, cũng không dám chậm trễ, lập tức quay đầu xe, phi nhanh đến bệnh viện.
---
Cô, Mang Thai Rồi
Đường Tâm lần nữa tỉnh lại trong bệnh viện, trong không khí có mùi nước khử trùng, bầu trời bên ngoài cửa sổ tối đen không nhìn thấy gì. Đầu giường có bật một chiếc đèn nhỏ, trên người cô mặc quần áo bệnh nhân, trên mu bàn tay còn dán băng cầm máu sau khi tiêm xong.
Phòng bệnh VIP là phòng xép, bên trong gian phòng khác hình như có người đang nói chuyện, dường như còn đang cãi nhau.
Trong lòng Đường Tâm vừa động, vén chăn dưới chân lên, nhẹ nhàng bước tới bên ngoài cánh cửa gian phòng đó, nghe bên trong nói chuyện.
Lạc Nghị hạ giọng quở trách Lạc Hàm: “Tâm nằm trong bệnh viện suốt một buổi chiều, em lại muộn như vậy mới trở về!”
Lạc Hàm phản bác một câu: “Em với Peter ở cùng nhau, nên tắt di động. Vừa thấy tin nhắn không phải nhanh chóng đến đây rồi sao.”
Lạc Nghị rất tức giận: “Không phải bảo cậu chia tay với Peter rồi sao, rốt cuộc cậu muốn làm càn tới khi nào!”