“Rất nguy hiểm khi lái xe bằng một tay.” Đỗ Triều Nhan mở mắt và giơ hai tay lên như để nắm lấy tay lái “Em không ngờ thư ký Chu trông lạnh lùng như băng, nhưng lại rất dính người."
Chu Thanh khẽ liếc cô một cái, nhưng không có ý định buông tay ra, ngược lại còn kéo cô đè lên đùi mình.
Đi đọ sức lực với đàn ông là vô nghĩa, đặc biệt là là người đàn ông mới xuất ngũ nữa.
Cô biết rằng người hiểu rõ thời thế mới là người tài giỏi, Đỗ Triều Nhan không hề giãy dụa, cô nằm nghiêng người qua, mắt nhìn chằm chằm vào sườn mặt của người đàn ông.
Thực ra mẹ xem trọng Chu Thanh cũng là bình thường, bởi vì anh trông rất phong độ, giống như một nhân vật chính diện trong một bộ phim truyền hình cổ trang, với tam đình ngũ nhãn cùng vẻ ngoài cứng rắn đáng tin cậy.
Tam đình ngũ nhãn câu tục ngữ cổ của người Trung Quốc, chỉ tỉ lệ tiêu chuẩn về chiều ngang và chiều dài của một khuôn mặt hoàn hảo.
Nếu không phải do người đàn ông này chủ động, cô nghĩ rằng có lẽ sẽ không bao giờ mình có thể ở bên anh.
Hai người làm việc với nhau gần hai năm, sau khi cô lui về, Chu Thanh được Tô Mục thu nhận dưới trướng, bởi vì năng lực công việc của anh rất mạnh nên cơ bản đều xử lý công việc bên ngoài, thỉnh thoảng Đỗ Triều Nhan có việc gì thì anh cũng có thể đến làm tài xế.
Ba năm trước, khi có người phụ nữ mang thai tìm đến cửa, anh là người đã giúp đỡ và đưa người ra khỏi nhà.
“Hai ngày nay sống bên ngoài có thực sự ổn không?” Người đàn ông nhanh chóng cắt ngang ký ức của cô khi anh nhận ra vẻ u buồn trong mắt cô.
“Ưm.” Đỗ Triều Nhan giả vờ ngáp để che giấu cảm xúc “Em đã nói với mẹ em ra ngoài thư giãn, cho dù Tô Mục có gọi bà, bà sẽ che giấu cho em.”
Người đàn ông gật đầu, dùng đầu ngón tay xoa nhẹ miệng cô “Vậy, trước ngày mai em là của riêng anh sao?”
Đỗ Triều Nhan nhướng mày, trên miệng nở nụ cười, người đàn ông này thường không nói nhiều, nhưng cũng không ảnh hưởng chút nào đến kỹ năng khıêu khích của anh ta.
“Ừm.” Cô nghiêng người về đặt cằm lên vai người đàn ông, với một hơi thở yếu ớt mang theo giọng nói như thần tiên của cô, cười khúc khích “Em bây giờ là thuộc về anh.”
Sau khi quyết định trở thành người yêu của anh, Chu Thanh đã nhận ra rằng anh không thể có một Đỗ Triều Nhan trọn vẹn, anh thậm chí còn không thể hy vọng xa vời, cô có thể yên ổn ngủ một giấc bên cạnh anh.
Lợi dụng địa vị của mình, anh có nhiều cơ hội để tiếp xúc với cô, nhưng ngay cả sau một cuộc ân ái kịch liệt, cô sẽ thu dọn mọi thứ ngay lập tức và thay đổi trở lại thành bà chủ Tô trong mắt người khác không chút dấu vết.
Cả đêm nay đối với bọn họ rất khó có được, vì vậy Chu Thanh đã nghĩ cách sắp xếp tất cả.
Hôm nay cô rất mệt, không nên muốn làm quá lâu, nên tắm và xoa bóp cho cô trước, sau đó thư giãn dần dần đúng không? Phải chuẩn bị một cái gì đó để cô ăn, hôm nay cô ăn rất ít, cô chắc chắn sẽ đói sau khi kiệt sức.
Ý tưởng đẹp đẽ ban đầu, lúc họ đặt chân đến homestay bên bờ biển, tất cả đều tan vỡ.
Cố Tư Bạch người chỉ mặc một chiếc áo khoác mỏng, ngồi trên vali, giống như một chú chó con bị bỏ rơi, chờ đợi một cách đáng thương bên ngoài khách sạn.
“Sao lâu như vậy mới tới? Ở đây nhiều gió quá, Nhan Nhan, anh lạnh quá.”
Cậu lớn tiếng than thở, cho dù cao hơn Đỗ Triều Nhan nửa cái đầu, cậu vẫn không biết xấu hổ cúi đầu cầu xin cô chạm vào an ủi mình.
“Không phải rủ ngày mai anh mới tới sao?” Đỗ Triều Nhan liếc nhìn Chu Thanh bên cạnh có chút ngượng ngùng, sắc mặt của người đàn ông không tốt, như thể sẽ tiến tới bẻ gãy cái cổ của tên yếu ớt này trong giây tiếp theo.