⬅ Trước Tiếp ➡
Tích lũy khoáı cảm đã gần đến đỉnh điểm, bụng dưới co rút liên hồi, lỗ huyệt sâu kín bị đâm đến chua xót, mật dịch bắn bừa bãi, trên côn thịt xâm phạm bọn họ chảy ra một dòng dâm dịch.
"Tiểu Bạch..." Cô khẽ gọi.
Người đàn ông câu e0 cô, bên dưới càng đập ma͙nh hơn vào hai bờ mông mềm mại.
Âm thanh thân thể dập dềnh nhanh chóng bị tiếng rên ɾỉ của người phụ nữ át đi, Đỗ Triều Nhan dùng tay siết chặt ga giường, dây thần kinh mẫn cảm bị xé nát từng chút một, cho đến tiếng va chạm cuối cùng, não h0àn toàn trống rỗng.
"Hừm…" Thân dưới của người đàn ông bị da thịt mật xoắn lại, khoáı cảm kích thích ý chí của cậu, một loạt tinh dich nóng hổi bắn tung tóe vào thứ đang bao bọc nó, làm ướt đầu côn thịt màu hồng.
Cố Tư Bạch thở hổn hển, nhẹ nhàng hôn lên bả vai đẫm mồ hôi của cô.
“Muốn đi tắm không?” Cậu hỏi.
Đỗ Triều Nhan chỉ trợn mắt, nuốt âm thanh vào họng rồi khịt mũi, coi như từ chối.
Lúc này cô thậm chí không còn sức để cử động một ngón tay.
Chỉ lúc này, cô mới có thể cảm nhận rõ ràng khoảng cách tuổi tác giữa mình và Cố Tư Bạch.
Cả đêm không ngủ, chỉ chợp mắt một chút, người đàn ông này thật sự có thể hất tung cô cả buổi chiều, năng lượng này dường như không cạn kiệt.
Tất nhiên, cũng trách cô không thể cưỡng lại sự cám dỗ.
Nhưng nghĩ kỹ lại, ai có thể thành thật tiếp tục làm Liễu Hạ Huệ khi đối mặt với một con chó con đang nũng nịu cầu xin khoáı cảm, dùng mọi thế ma͙nh của nó để quyến rũ mình?
Cơ thể trẻ, quả nhiên là tốt nhất.
Đỗ Triều Nhan thở dài, nhìn bờ biển xa xăm qua cửa sổ kính sát đất.
Quang cảnh của khách sạn này rấtđẹp, cô đã ra chủ ý chọn nó, bãi biển riêng khép kín chỉ dành cho khách của khách sạn, vì vậy không cần phải lo lắng rằng mọi người vào nhầm sẽ phá hỏng khung cảnh.
“Nhan Nhan, chúng ta đến hòn đảo gần đó chơi vài ngày được không?” Tìm kiếm ánh mắt của cô, người đàn ông tiến đầu lại gần.
Cô rấtthích biển, mỗi khi có cơ hội ra ngoài ở hai ngày, cô sẽ chọn một nơi gần biển, có khi là khách sạn đặc biệt, có khi là khách sạn cao tầng.
“Chị đã nói Tô Mục rồi, chỉ ở lại bên ngoài hai ngày.” Ý thức được giọng nói khàn khàn của mình, cô bất lực thở dài, xem ra từ nay cô phải cố gắng nói càng ít càng tốt, mong rằng trước khi quay lại, cô có thể khôi phục̶.
"Chỉ ở lại thêm một ngày thôi," Người đàn ông nắm lấy cơ hội lừa dối "Anh hứa tɾong hai ngày tới sẽ không động vào chị, đợi giọng nói của chị bình thường lại rồi về, vậy thì chị không cần phải kiếm cớ để nói dối anh họ nữa rồi, đúng không?"
Đỗ Triều Nhan cân nhắc một lúc, mở miệng nói "Vậy thì ở lại thêm một ngày, chúng ta phải gấp rút trở về trước ngày 14."
Hai ngày đó là kỷ niệm ngày cưới của họ, Cố Tư Bạch nhớ lại, dù sao thì năm đó cậu cũng tham dự lễ cưới đó.
“Hai ngày nay thời tiết không có vấn đề gì chứ?” Đỗ Triều Nhan lật người, muốn dùng đïện thoại của cô kiểm tra thời tiết.
Người đàn ông vội vàng vòng qua cô, đảm bảo “Anh đã kiểm tra hết rồi, không có vấn đề gì cả, anh sẽ đặt vé saụ”
Như thể sợ cô tiếp tục đặt câu hỏi, Cố Tư Bạch mập mờ nắm lấy cằm cô và tiến lại gần, lòng bàn tay không có nguyên tắc the0 đùi ướt át xâm nhập vào chỗ sâu bên tɾong, ngón tay vuốt ve, lại rùng mình khıêu khích.
“Còn tới?” Đỗ Triều Nhan cau mày áp vào tɾong ngực của cậụ
"Anh hứa, đây là lần cuối cùng," Cố Tư Bạch chớp chớp mắt với vẻ thành khẩn "Sau này sẽ không được chạm vào chị nữa, nếu tối nay còn không khiến anh ăn no, cũng không khỏi quá tàn nhẫn rồi chứ, Nhan Nha…"
Người đàn ông ghé vào tai cô, hơi thở phả ra, nhột nhột khiến cô không nhịn được co rụt cổ lại.
⬅ Trước Tiếp ➡