⬅ Trước Tiếp ➡
Nói xong liền hướng về phía Lộ Tinh Không đuổi theo cô.
Lộ Phồn Tinh nghiến răng, tay nắm chặt, móng tay ghim chặt cắm vào lòng bàn tay, đôi mắt căm hận không hề che dấu nhìn theo phía hai con người kia.
“Tinh Tinh, cái loại cỏ dại đó lớn lên tâm địa rất thâm hiểm, con yên tâm, con mới là con dâu của ta, loại con gái như thế không được phép bước vào cửa nhà họ Sở đâu.”
“Bác gái, cô ta là chị họ của con.”
« Sao cơ ? » Âu Dương Bích Dao nhìn nàng nghi hoặc.
Lộ Phồn Tinh cụp mắt xuống, tiếp tục nói, « Cô ta là con gái riêng của Bác cả, năm ấy Bác cả bỏ nhà đi mọi người ai cũng biết, Cô ta chính là đứa con gái hoang của bác cả. » 
Âu Dương Bích Dao ngước mắt lên nhìn đôi nam nữ đang lôi kéo nhau kia, “hóa ra cô ta còn có thân phận đó nữa à.”
“Bác gái……”
Âu Dương Bích Dao nhẹ nhàng lắc đầu, “dù cho cô ta có dùng thân phận con gái riêng cũng không thể bước vào nhà họ Sở được, con yên tâm đi, chuyện năm đó bác cho cô ta tiền để rời khỏi Vân Triết, Vân Triết chắc chắn không thể biết được, nếu như cô ta cầm tiền rồi mà còn lật mặt, còn dám dây dưa với con trai bác, bác nhất định sẽ không bỏ qua đâu.”
Câu nói này cũng chỉ nói cho Lộ Phồn Tinh nghe, tính cách của con trai mình ra sao, trong lòng Âu Dương Bích Dao vẫn còn phải suy nghĩ, rõ ràng là con trai mình còn muốn dây dưa với con gái nhà người ta thôi.
Nếu sớm biết cô ta cũng là con nhà họ Lộ, chi bằng lúc đầu cứ để cho hai đứa chúng nó bên nhau đi, Lộ Tinh Không lớn lên bình dân chất phác có vẻ so với Lộ Phồn Tinh lớn lên trong nhung lụa còn có phần xuất sắc hơn rất nhiều, nếu không thì con trai của bà đã không yêu thương cô ta nhiều đến thế.
Nhưng sự việc đã tiến triển tới mức này rồi, nghĩ nhiều cũng vô ích.
ở phía bên kia.
“Buông tay ra!” Lộ Tinh Không lạnh lùng nhìn cánh tay đang bị bàn tay to lớn của Sở Ngự Bắc nắm chặt.
“Tinh Không, chúng ta nói chuyện một chút có được không?”
Lộ Tinh Không cắn môi, cố gắng thoát khỏi bàn tay của anh ta, “ không cần thiết.”
“chỉ 2 câu thôi.”
“mấy người các người, ai cũng đến làm phiền tôi là thế nào? Chúng ta sớm đã không có chuyện gì để nói rồi.”
Sở Vân Triết và Lộ Tinh Không vốn dĩ đang đứng ở nơi không ít người qua lại, tốp năm tốp ba người đi qua bọn họ, người thì chỉ trỏ, người thì bàn tán, có người thậm chí còn móc máy ảnh ra chụp.
Sở Vân Triết nhíu mày, tay kéo tay Lộ Tinh Không chạy đến phòng dạy nhạc phía bên kia.
“Sở Vân Triết, anh điên rồi, buông tay tôi ra, thả tôi ra!”
Sở Vân Triết lườm cô một cái, quát : “im miệng!”
Lộ Tinh Không cảm thấy phiền phức chết đi được, Không thể thoát khỏi bàn tay anh ta, đành phải chạy theo.
Đến phòng dạy nhạc, cả hai người đều mồ hôi chảy đầm đìa, thở hồng hộc.
Sở Vân Triết đẩy Lộ Tinh Không vào góc tường, tay giữ chặt cô, “Lộ Tinh Không, tại sao em lại giấu anh?”
Lộ Tinh Không cười nhạt, tự khắc biết anh ta đang hỏi cái gì, ngay cả cô cũng cùng với anh ta trong một ngày biết thân thế của mình, thì giấu anh ta cái gì được?
“Em cũng biết, hai nhà phản đối chuyện của chúng ta là vì xuất thân của em, nếu như em đã là con gái nhà họ Lộ, tình hình sẽ khác hơn, em hiểu không?”
Lộ Tinh Không nhìn Sở Vân Triết, ý cười càng thâm hơn, “ Anh cảm thấy bây giờ nói mấy lời này còn có ý nghĩa hay sao?”
“Nếu như anh……”
“Không có nếu như gì hết, Sở Vân Triết, tôi mặc kệ hiện tại anh nghĩ như thế nào, giữa chúng ta bây giờ đều tuyệt đối không có khả năng gì nữa rồi.”
Ba ngày sau, tiệc đính hôn (1)
Sở Vân Triết cảm thấy, nếu như lúc đầu co khuất phục mềm mỏng một chút, cầu xin anh, tình huống giữa họ bây giờ sẽ khác hoàn toàn, anh ta sẽ không đồng ý kết hôn cùng Lộ Phồn Tinh nữa, đợi đến khi thân phận tiểu thư nhà họ Lộ của cô được khôi phục, cũng coi như anh ta cầu được ước thấy rồi.
Lộ Tinh Không thu lại ánh mắt, cảm thấy nếu tiếp tục tranh cãi cũng vô ích, Mỗi người chỉ có thể đứng ở một lập trường khác nhau mà suy nghĩ.
Tại sao phải kiêu ngạo như vậy?
Đại khái chỉ có duy nhất cô còn tồn tại suy nghĩ đó.
Câu nói cuối cùng trước khi đi đó của Sở Vân Triết cứ phảng phất bên tai của Lộ Tinh Không., “ Lộ Tinh Không, sớm muộn thì cái sự kiêu ngạo đó của em cũng sẽ hại chết em! Nếu như anh biết được ngay từ đầu em đã cố tình giấu đi thân phận của mình thì anh sẽ không bỏ qua cho em đâu.” 
Lộ Tinh Không không hiểu lời nói đó của anh ta có ý gì, cô cũng không hiểu rốt cuộc là anh ta đang muốn cái gì nữa.
Sở Ngự Bắc nói lời giữ lời, nói bỏ qua cho công ti của anh lớn liền bỏ qua thật, Lộ Tinh Không không biết nên tranh thủ lúc nào để đến nói lời cảm ơn với anh ta.
Chỉ là nghĩ đến lần bị trúng đạn đó, trong lòng vẫn còn chút sợ hãi, hay là thôi đi, kẻ thù của anh ta nhiều như vậy, chắc là không đến nữa.
Hai ngày rồi không về nhà, cũng không liên lạc gì với lão Lộ, tranh thủ cuối tuần, Lộ Tinh Không cùng Vạn Lợi Đạt giả vờ bệnh xin phép về nhà một chuyến.
Không ngờ vừ về đến nhà lại thấy hoàn cảnh này, Lão Lộ vẻ mặt thống khổ quỳ trên mặt đất, Người đàn ông lớn tuổi ánh mắt tinh anh sắc sảo kia, giống hệt như bậc đế vương kia đang ngồi trên chiếc ghế đặt ở chính giữa phòng khách, Lộ quản gia thì đứng yên sau lưng ông ta, ở hai bên còn có năm sáu tên bảo vệ mặc đồ đen .
Đồng tử của Lộ Tinh Không co lại, cô liền chạy ra đỡ Lộ Viễn Kiều đang quỳ trên mặt đất kia đứng dậy, “lão Lộ, Cha sao thế?”
Lộ Viễn Kiều kêu lên một tiếng, Lộ Tinh Không lúc đó mới phát hiện ra bàn tay của ông và đầu gối của ông toàn là máu,.
“Các người rốt cuộc đã làm gì ông ấy?” Lộ Tinh Không nắm chặt nắm tay, phẫn nộ quát lớn.
“chấp hành gia quy.” Lộ Sùng Hoa tặng bốn cái lương bạc tự cho cô.
“Các người làm vậy là lạm dụng quyền hành, là phạm pháp, tôi nhất đính sẽ báo cảnh sát!”
Điện thoại của cô vừa rút ra, không đợi cô mở điện thoại, liền nhấc ngón bàn tay bị thương của mình lên gạt nó xuống.”
Ông hít vào lấy hơi, khó nhọc nói, “cô không phải con cháu nhà họ Lộ, mau đi đi……”
Lộ Tinh Không mắt đỏ hoe, “Lão Lộ……”
⬅ Trước Tiếp ➡