⬅ Trước Tiếp ➡
Đồng Tích có chút đau đầu.
"Cậu không biết chú ba mình là người thế nào, muốn lấy lòng cũng là cần dũng cảm."
"ách, kinh khủng như cậu nói vậy sao? Dù như thế nào, cũng là người bình thường đi."
Đồng Tích nhớ tới hình ảnh anh vừa đe dọa mình, hừ lạnh, "Bình thường cái gì chứ, quả thực chính là Diêm La Vương."
"Nếu như là Diêm La Vương, vậy chuyện cậu nói sau khi tốt nghiệp trung học dọn ra thuê phòng với mình này, còn đáng tin sao?"
Đồng Tích đá cục đá trên đường, nói ra tức giận, "Không biết."
Nếu như dời ra ngoài, có thể sẽ chọc tới chú ba. Nhưng, nếu như không dời ra ngoài, vẫn ở dưới cùng một mái hiên với anh, cũng cực kỳ đau khổ. Quả thực sống một ngày bằng một năm.
Lại nói, bây giờ, liền đánh nát tan giấc mộng của cô, sau này, còn không biết muốn quản thúc cô thế nào.
"Không tiền đồ, cái gì cũng phải nghe chú ba cậu. Anh ta lại không phải ba cậu. Lại nói, cha đẻ của mình đều cổ vũ mình đi ra ngoài đây!"
Đồng Tích than thở.
Ngửa đầu, nhìn bầu trời đêm không bờ bến, nghĩ đến nguyện vọng của mình, trong lòng càng lúc khó chịu. Nếu như ba mẹ vẫn còn, nhất định sẽ vô điều kiện ủng hộ giấc mộng của cô...
Mà không phải giống như bây giờ, kết quả cô nỗ lực ba năm, bị người không chút tôn trọng đạp lên...
Nghĩ tới những thứ này, mắt, hơi cay cay. Cúp điện thoại, cô phiền muộn mắng: "Hoắc Thiên Kình, anh là đồ cuồng tự đại! Quỷ đáng ghét! Trước đây vì sao liền không phát hiện anh đáng ghét như vậy, bá đạo như vậy, ngang ngược không biết lý lẽ như thế!"
đã thông báo người giám hộ
Một bên khác.
Trong xe Bentley.
Hoắc Thiên Kình ngồi ở hàng sau, hắt hơi một cái.
Ghế trước, lái xe chính là Ngô Dư Sâm.
"Hoắc tổng, phía trước là Đồng tiểu thư, muốn tiễn cô ấy một đoạn đường không?"
ánh mắt Hoắc Thiên Kình sâu nặng, lướt qua cửa sổ thủy tinh, liếc mắt liền thấy cô.
đèn đường ban đêm chiếu bóng dáng bé nhỏ của cô. Có lẽ là đêm đã khuya, bóng người cô kéo dài càng có vẻ nhỏ gầy ảm đạm.
Khuôn mặt hạ thấp xuống, tràn đầy khổ não.
Cô còn đang vì không thể học đại học B, không thể ở cùng Đình Xuyên mà canh cánh trong lòng?
ánh mắt Hoắc Thiên Kình, trong lúc nhất thời trở nên càng nặng.
"Không cần."
Giọng điệu u lạnh.
Dời tầm mắt, không nhìn nữa.
Buổi tối, mười giờ.
Bên trong biệt thự.
Hoắc Thiên Kình lần thứ hai xem thời gian, con bé kia vậy mà vẫn chưa về. Lúc vừa ở trên đường gặp phải cô, mới hơn 8 giờ một chút, mặc kệ là dùng phương thức gì trở về, dù cho là đi bộ, bây giờ cô cũng đã nên về đến nhà rồi!
"Tiên sinh, Đồng tiểu thư vẫn là không nghe điện thoại." Sắc mặt mẹ Liễu lo lắng nói.
Hoắc Thiên Kình ngồi trên ghế salông, bất động, chỉ u lạnh phun ra hai chữ, "Lại gọi!"
"Vâng."
Mẹ Liễu chỉ đành tiếp tục gọi cho Đồng Tích. Nhưng bên kia, trước sau cũng không có người tiếp nghe.
Hơn 0 giờ.
Hoắc Thiên Kình đã mất hết kiên trì, mặt tối sầm lại ngồi ở trong phòng, bảo Ngô Vũ Sâm đi ra ngoài tìm.
Rất tốt!
Con bé kia, lại dám xem lời anh nói là gió thoảng bên tai! Xem ra, trước đây anh là thật sự từng bỏ mặc cô!
"Tiên sinh! Tiên sinh! Điện thoại!"
Mẹ Liễu đột nhiên giương giọng.
Hoắc Thiên Kình biến sắc mặt, đứng dậy, "Đồng Tích?"
"Phải... Là cục cảnh sát gọi điện thoại. Nói là có liên quan tới Đồng tiểu thư."
Cục cảnh sát?
Đồng Tích bây giờ ở đâu?
⬅ Trước Tiếp ➡