Chương 7
Bực bội Cái gì mà hôn ước mấy chục năm ở đây nữa chứ. Hmmm, càng nghĩ càng nuốt cục tức không trôi. Hôn lễ sắp đặt gì, toàn chuyện nhảm nhí. Thích ai, yêu ai thì cưới thôi, ở đó mà ép buộc.
Phục Ân bực dọc với lấy cặp táp ra ngoài. Đến cả cuộc sống riêng tư cũng bị quản thúc. Toàn chuyện không đâụ
...
Lạc Y ngồi bên giường bệnh của Niên Thuỵ. Vừa phẫu thuật xong chắc bà mệt mỏi lắm. Nắm chặt tay Niên Thụy áp lên mặt, Lạc Y chăm chú nhìn bà đang say giấc.
Mẹ ngủ ngon nhé Phẫu thuật đã thành công rồi, chỉ cần mở mắt ra mẹ sẽ không còn thấy đaụ Mẹ không đau thì Y Y sẽ không đau lòng chút nào nữa.
Đưa tay lên lau hàng nước mắt, Lạc Y cố gắng mỉm cười.
Từ nay Y Y sẽ sống mãi với mẹ, chăm sóc cho mẹ. Con không muốn đi đâu nữa đâụ
"Xin lỗi mẹ Con gái bất hiếu quá "
Chưa lúc nào Lạc Y lại khinh thường bản thân của mình như lúc này đây. Thật nhơ nhuốc Những thứ hiện lên trong đầu cô sau đêm đó như là một vết nhơ không bao giờ rửa sạch. Ước gì đó chỉ là giấc mơ, một giấc mơ thật kinh khủng. Lạc Y không trách ai cả, cô chỉ trách số phận của mình sao quá trắc trở. Mong rằng Thượng Tổng sẽ không nhớ đêm đó, tốt hơn là không nhận ra cô. Mọi chuyện hãy cứ trôi qua một cách êm đềm, đừng ai khơi gợi lại nữa.
Cốc...Cốc...
Lạc Y đứng dậy, cô đi đến và mở cửa ra.
A...anh Dấn Cô mỉm cười.
Anh đến thăm bác gái đây. Dật Dấn đưa giỏ quà lên.
Dạ, anh vào trong đi.
Lạc Y đứng nép sang một bên cho Dật Dấn vào. Anh đến bên giường bệnh cùng lúc Niên Thụy vừa thức giấc.
Chào bác
Dấn hả con, con đến lúc nào thế?
Niên Thụy định ngồi dậy. Lạc Y thấy vậy liền đi đến đỡ bà, Dật Dấn cũng phụ một tay.
Con vừa đến thôi. Bác sao rồi? Vừa mổ xong chắc còn đau lắm.
Cũng ê ẩm cả con à. Cảm ơn con đến thăm bác nhé
Có gì đâu bác, chúng ta biết nhau lâu lắm rồi, con xem bác như người thân vậy mà.
Niên Thụy mỉm cười với anh rồi quay sang Lạc Y.
À Y à
Dạ, con đây mẹ. Lạc Y lấy cốc nước đưa cho Dật Dấn. Anh uống đi.
Cảm ơn em.
Con ra ngoài mua một ít trái cây đi, tự nhiên mẹ thèm quá.
Mẹ muốn ăn loại nào? Lạc Y ngồi xuống bên bà.
Loại nào cũng được, thấy gì ngọt ngọt thì con mua nhé. Bà mỉm cười.
Dạ, vậy con đi đây. Anh Dấn ngồi chơi với mẹ em nhé.
Lạc Y nói rồi lấy chiếc túi nhỏ và ra ngoài. Cô vừa đóng cửa lại thì Niên Thụy nói với Dật Dấn.
Con đi theo Y Y hộ bác, để con bé đi một mình bác không yên tâm cho lắm.
Bác ở một mình ổn chứ? Anh hỏi.
Ổn mà, con mau đi theo Y Y đi, con nhỏ đi mất bây giờ. Bà xua tay.
Dạ, con và Lạc Y sẽ quay lại ngay.
Dật Dấn ra ngoài. Dòm ngó xung quanh, thấy Lạc Y đang đứng trước thang máy thì anh chạy đến.
Lạc Y, chờ anh với.
Sao anh lại ra đây? Không ở lại với mẹ em sao?
Anh...anh cũng đi mua một chút đồ ý mà. Anh cười trừ, tay gãi gãi đầụ
Dạ
Lạc Y và Dật Dấn đi ra khỏi bệnh viện, cô cùng anh trên đường đi đến siêu thị mini gần đấy.
Dật Dấn liếc mắt nhìn trộm Lạc Y. Tim đập mạnh liên hồi không ngừng nghỉ. Miệng anh cứ mấp máy như muốn nói gì đó nhưng không biết mở lời như thế nào.
Lạc Y