Chương 23
À, mời mọi người vào trong phòng khách rồi chúng ta sẽ cùng nhau nói chuyện tiếp. Phí phu nhân vui vẻ mời mọc.
Được Thượng Cửu Gia gật đầụ
Người hầu mang nước ra, khi đặt xuống trước mặt từng người thì cô ấy cúi đầu lui vào trong. Phí lão gia ngồi bên Thượng Cửu Gia, nói bằng giọng hưng phấn.
Thật quý quá Hôm nay Thượng Cửu Gia và Thượng Tổng đến đây chẳng khác nào Rồng đến nhà Tôm.
Anh đừng khách sáo như vậy. Chúng ta còn xa lạ gì nhau nữa. Cứ để tự nhiên đi. Thượng Cửu Gia xua tay.
Hàhà...hôm qua vừa nhận được cuộc gọi từ Cửu Gia, tôi liền lập tức cho người chuẩn bị mọi thứ thật chu đáo để đón tiếp ngài và Thiếu Gia đây. Phí Lão Gia cười xoà.
Chỉ là tôi qua cho hai đứa nhỏ gặp mặt nhau một chút, có gì trang trọng lắm đâụ Anh cứ để hết cho ngày cưới. Thượng Cửu Gia cứ cười mãi không ngớt, tâm tình của ông đang cực kỳ tốt.
Vâng Mà Phục Ân nay bao nhiêu tuổi rồi nhỉ? Phí Lão Gia hỏi.
Tôi 30 rồi Anh nhàn nhạt trả lời.
Thiếu Gia đây hơn con gái chúng tôi 5 tuổi, cũng không nhiều lắm. Phí Lão Gia gật đầụ
Hai đứa vậy là xứng rồi Cưới vợ nhỏ tuổi hơn nó để nó còn biết cưng chiềụ
Cửu Gia nói đúng lắm, cơ mà chỉ lo Thiên Anh nhà tôi vụng về trăm chuyện, càng khiến thiếu gia thêm khó chịụ
Xuống đây con Phí Phu Nhân dắt Phí Thiên Anh xuống.
Tất cả mọi người đều đưa mắt về phía bậc thang nhìn Thiên Anh, duy chỉ có Phục Ân là không đoái hoài gì đến. Anh cứ ngồi đó, không nhìn Thiên Anh lấy một lần.
Xin lỗi mọi người, con bé xuống hơi muộn. Phí Phu Nhân nói.
Không sao, không sao. Con gái chăm sóc bản thân lâu một tí cũng là chuyện bình thường thôi mà. Cửu Gia gật nhẹ đầụ
Con chào mọi người Tiếng nói nhẹ nhàng, dịu êm của Phí Thiên Anh vang lên.
Lúc này Phục Ân mới động đậy hai mắt. Giọng nói này rất quen, rất quen với anh. Chính là của cô gái kia. Cô gái đầu tiên dám từ chối anh, chính cô cũng là lí do để anh chấp nhận cuộc hôn nhân này. Đưa mắt nhìn Phí Thiên Anh, Phục Ân trừng to hai mắt. Hốt hoảng Đó là cảm xúc của anh ngay bây giờ đây. Không thể nào, không thể có sự trùng hợp đến như thế.
Ngồi xuống đó đi con. Phí Phu Nhân đưa tay về chiếc ghế đối diện Phục Ân.
Dạ.
Sau khi Thiên Anh ngồi xuống rồi bà mới ngồi bên cạnh Phí Lão Gia.
Đây là Thiên Anh con gái tôi, chắc Cửu Gia và Thiếu Gia cũng biết. À Thiên Anh, đây là Thượng Cửu Gia còn đây là Thượng Thiếu Gia, chồng tương lai của con. Phí Lão Gia nói với Thiên Anh.
Dạ, con biết rồi ba. Thiên Anh gật đầụ
Phục Ân bây giờ như có lửa đốt trong lòng, sắp thở không ra hơi. Tay siết thành nắm đấm, anh không nghĩ lại trùng hợp đến vậy. Không lẽ bao lâu nay Kiều Lạc Y đã lừa dối anh sao? Thân phận của cô không phải đơn giản là nhân viên văn phòng thôi chứ?
Reeng...Reeng...
Điện thoại của Phục Ân reo lên. Anh xem số điện thoại rồi nói.
Tôi cần nghe điện thoại. Nội à Con xin phép. Vừa dứt câu anh liền đứng dậy ra ngoài.
Ra đến sân biệt thự thì dừng lại. Lướt nút xanh, anh áp điện thoại vào tai.
"Anh nghe "
"Bảng hợp đồng của Giang Tô anh ký 2 tháng trước đâu rồi anh hai? Em hỏi Lập Hàn cậu ấy cũng không biết."