⬅ Trước Tiếp ➡

Vậy là xong rồi nhé Con lên phòng đây. Anh đứng dậy và vươn vai.
Lên dưỡng sức lẹ đi, ngày mai qua Phí Gia với nội. Ông xua xua tay.
Vâng Thở hắt ra, anh lắc đầu rồi lên phòng.
Chẳng biết quyết định của Phục Ân có đúng hay không. Hay chỉ là anh muốn quên đi một ai đó. Liệu rằng sau này với sự thay thế như vậy anh sẽ vô tình khiến cho Phí Thiên Anh phải khổ một đời chăng?
...
Vỹ Khanh vào trong thư viện. Anh nhìn ngó xung quanh tìm kiếm bóng dáng của một ai đó. Khi thấy cô đứng bên kệ sách của Lương Hỷ thì anh liền mỉm cười rồi đi đến.
Tuệ Mẫn dọc theo giá sách, lướt mắt một hồi cô tìm được quyển "Tình Sầu Muôn Phương" của Lương Hỷ và quyển "Lạc Nhau Giữa Thế Gian" của Phi Bằng. Thấy quyển "Đêm Muộn" ở trên cùng kệ sách, Tuệ Mẫn bước lên bậc thang nhỏ mà thư viện chuẩn bị sẵn để lấy. Có sách trong tay, cô bước xuống. Do một tay cầm quyển mới một tay ôm hai quyển lúc nãy nên cô không bám vào đâu được cứ loạng choạng. Bỗng nhiên một chân cô bị trượt khiến cơ thể mất cân bằng mà ngã xuống dưới.
Aaa...
Mẫn...coi chừng
Tuệ Mẫn nhắm chặt hai mắt chuẩn bị tiếp đất. Cô cứ nghĩ cơ thể sẽ rất đau nhưng không, lúc này cô cảm thấy khá mềm mại và ấm áp. Vừa mở mắt ra, cô nhìn thấy mình đang nằm gọn trong lòng của Vỹ Khanh. Gương mặt Tuệ Mẫn đỏ bừng, nóng ran. Cô không biết phải làm gì ngay bây giờ, chỉ biết im lặng đứng im và nhìn thẳng vào mắt anh.
Vỹ Khanh ôm lấy Tuệ Mẫn vào lòng, mặc kệ những quyển sách kia rơi xuống đất. Dịu dàng nhìn vào mắt cô, anh hỏi bằng chất giọng đầy lo lắng.
Em không sao chứ?
Lúc này Tuệ Mẫn mới hoàn hồn lại. Cô nhanh chóng rời khỏi vòng tay của anh và cúi đầu xuống lí nhí.
Em...không sao. Cảm ơn anh nhiều lắm
Em không sao là tốt rồi. Anh cười tít mắt.
Tuệ Mẫn ngồi xuống nhặt lại mấy quyển sách, thấy vậy Vỹ Khanh cũng làm theo. Đến quyển cuối cùng "Phong Cửú thì tay anh chạm vào tay cô. Giật mình một cái, Tuệ Mẫn rụt tay lại rồi đứng lên. Nhặt quyển "Phong Cửú Vỹ Khanh đứng dậy rồi đưa cho cô.
"Phong Cửú đây, em cứ lấy mà đọc.
Em cảm ơn anh nha Cô mỉm cười.
Sao em khách sáo quá vậy? Cứ cảm ơn anh suốt. Mặt mày anh nhăn nhó.
Chẳng lẽ lúc nãy anh đỡ em không bị ngã rồi còn cho em mượn sách nữa. Em không cảm ơn anh được sao? Cô chu môi nói.
Được được Đối với anh, Tuệ Mẫn muốn thế nào cũng được. Anh cười xoà.
Mình lại đó ngồi đi anh. Gần cửa sổ, vừa đọc sách cũng có thể ngắm cảnh vật bên ngoài. Cô chỉ tay vào chỗ trống bên cạnh cửa sổ.
Uhm được đó, mình ngồi ở đó đi. Anh gật đầụ
Dạ
Tuệ Mẫn mỉm cười rồi đi trước, để lại Vỹ Khanh theo saụ Nhớ lại cách cô chu môi nói, cách cô ửng đỏ mặt ngại ngùng và cả cách cô cười đùa vui vẻ thì tim anh chợt ấm áp lạ thường, môi cũng bất giác cong lên. Cô gái kia sao lại đáng yêu như thế?
============================================================
Lạc Y mở tủ lạnh lấy ra hai cốc nước cam. Cô mang ra phòng khách, đặt lên bàn rồi ngồi xuống bên cạnh Tuệ Mẫn.
Thật khó hiểu, Tuệ Mẫn làm gì cứ ôm lấy quyển sách, lúc chiều cô mà không nhắc là bỏ luôn cả bữa cơm. Vừa đọc sách, môi vừa cười tủm tỉm, cô chẳng hiểu nổi Tuệ Mẫn đang nghĩ gì nữa.
Cậu đọc gì vậy Mẫn? Uống nước đi nè. Cô hỏi.


⬅ Trước Tiếp ➡