Chương 16
Phục Ân lúc nãy trông rất dữ tợn. Đôi mắt anh đỏ ngầu trừng to lên, hai mày nhíu lại như sắp chạm vào nhau nhìn thẳng vào mắt cô. Gương mặt anh đanh lại, giọng nói lạnh lẽo giống từ địa ngục. Chưa bao giờ cô sợ anh đến mức này, sợ đến nỗi tay chân cô bủn rủn, thở cũng chẳng ra hơi. Lúc nãy vừa ra khỏi phòng cô còn nghe những tiếng động lớn đến thót tim. Lạc Y biết Phục Ân đã có hôn ước nên bản thân không được trèo cao. Cô cũng thừa biết mình nên ở vị trí nào trong chuyện này. Lạc Y phải chấm dứt ngay và quay về nơi mà cô đáng thuộc về.
Y Phúc đi đến bên Lạc Y. Đặt tay lên vai, Y Phúc lấy khăn giấy trong túi ra giúp cô lau hộ nước mắt.
Thượng Tổng mắng em nhiều lắm sao?
Không...hức...Thượng Tổng không mắng gì em cả.
Thôi được rồi Sau này em làm cho tốt vào không thôi lại gặp hoạ như hôm nay.
Dạ Lạc Y gật đầụ
Y Phúc quay lưng rời đi. Lạc Y khịt khịt mũi, cô muốn biết tại sao anh ấy lại bảo cô có thai. Và cô cũng sợ sau này sẽ còn có tai họa lớn hơn lúc này.
...
Hôm nay là ngày cuối tuần, Tuệ Mẫn tìm đến thư viện lớn nhất thành phố. Cô nghe nói ở đây vừa nhập sách của Bạch Thiên tiểu thuyết gia nổi tiếng nhất lúc bấy giờ. Nhưng đáng tiếc, sách mới của Bạch Thiên "Phong Cửú chỉ xuất bản 1000 quyển và chưa được nhập về nước. Tuệ Mẫn còn có cả một tủ sách lớn chứa rất nhiều sách luận lý đương thời và tiểu thuyết của Bạch Thiên, Cao Lý Nguyệt, cả Dương Đằng nữa. Họ đều là những tiểu thuyết gia có tiếng tăm.
Dọc theo giá sách, Tuệ Mẫn muốn tìm một quyển vừa mắt của mình. Quanh đi quẩn lại cuối cùng cô cũng tìm được quyển "Nửa Đời Phong Trần" của Doãn Dân Chính. Người ta bảo tác giả này viết cũng khá hay nhưng chưa bao giờ cô đọc. Hôm nay đọc thử xem sao. Đi thêm một đoạn, cô chọn quyển "Giữa Chốn Phồn Hoa" sách mới của Bạch Thiên. Với tay lên lấy, ngặt nỗi nó quá tầm của cô nên không thể với tới.
Bỗng nhiên một cánh tay vươn lên lấy quyển sách ấy. Tuệ Mẫn ngỡ ngàng quay sang nhìn người đứng ngay bên cạnh mình. Ập vào mắt cô, một chàng trai tuấn tú, dung mạo bất phàm, thân người cao ráo. Ở anh có gì đó phong trần, lãng tử lắm. Tuệ Mẫn cảm nhận anh có một thế lực không hề tầm thường.
Sách của em đây Một tay ôm vài quyển, một tay anh đưa sách cho cô.
Em cảm ơn Cô cúi đầụ
Không có gì đâụ Anh mỉm cười thật tươi đến nỗi tít cả mắt.
Tim Tuệ Mẫn bỗng chốc không ngừng đập mạnh, hai má ửng hồng. Khoảng cách giữa cô và anh thật gần. Chưa bao giờ cô ở cạnh một người con trai xa lạ nào gần đến như vậy.
Em thích đọc sách của Bạch Thiên lắm à? Anh hỏi.
Dạ, sao anh biết? Tuệ Mẫn ngạc nhiên.
Anh thấy nãy giờ em cứ xem đi xem lại chỗ của Bạch Thiên, cả Doãn Dân Chính.
Em thích Bạch Thiên lắm, tiểu thuyết của anh ấy rất hay, đọc mãi không chán. Cô mỉm cười.
Tuệ Mẫn và anh ấy cùng bước đi, vừa đi vừa nói chuyện với nhaụ
Bạch Thiên viết hay thật nhưng khó tìm quá, đặc biệt là quyển mới ra "Phong Cửú, xuất bản ít nhưng giá thành gấp 3. Anh nói.
Em thích quyển mới lắm nhưng khổ nỗi không mua được. Tuệ Mẫn hơi mím môi.
Anh có quyển "Phong Cửú do anh họ đi nước ngoài mua cho làm quà. Em muốn đọc không?