⬅ Trước Tiếp ➡

Gia cảnh của Tuệ Mẫn cũng rất đáng thương. Tuy rằng được sinh ra trong gia tộc có tiếng tăm nhưng cô đã mất cả cha lẫn mẹ. Hai người qua đời sau một vụ tai nạn giao thông khi đang đi công tác ở thành phố kế bên lúc cô chỉ 13 tuổi. Thời gian thấm thoát trôi qua, 18 tuổi, Tuệ Mẫn đã ra nước ngoài du học và sống cùng ông bà nội. Sau khi ra trường, cô muốn về nước gặp lại mọi người và phải tận tay mình chăm lo mộ phần của cha mẹ nên cấp tốc quay về mặc cho ông bà khuyên ngăn.
Mẫn à, con học ngành gì đấy? Niên Thụy hỏi.
Con học ngành Y đó mẹ Tuệ Mẫn đặt tô súp lên bàn.
Thế con sẽ làm ở bệnh viện hay mở phòng mạch riêng?
Con chưa biết nữa, quan trọng là làm lại mộ cha mẹ của con trước đã, sau đó sẽ tính sau ạ.
Mẫn xíu nữa xem bệnh của mẹ đã đỡ chưa nha Dạo này mình thấy mẹ hốc hác, tiều tụy quá. Lạc Y lấy đũa trở mấy lát thịt.
Được, xíu nữa mình xem sao.
Mẫn bao giờ chịu lấy chồng đây? Vừa hỏi Tuệ Mẫn, Niên Thụy vừa dọn dẹp xung quanh.
Khi nào Lạc Y chịu lấy chồng thì con sẽ lấy. Cô nhướng mày trêu chọc Lạc Y.
Mình ở vậy với mẹ rồi, không lấy chồng đâu, khổ lắm. Lạc Y lắc đầụ
Chợt điện thoại của Lạc Y reo lên, cô với lấy và áp tai nghe.
"Alo "
"..."
"Hả? Sao lại như vậy?"...
============================================================
"Hả? Sao lại như vậy?"
"..."
"Em biết rồi, chào chị."
Có chuyện gì vậy Y? Niên Thụy lo lắng.
Báo cáo con làm hôm trước gặp một số trục trặc, ngày mai con phải có mặt để giải quyết. Lúc nãy trưởng phòng nộp báo cáo, chị ấy nói Tổng Tài tức giận lắm, mắng chị ấy một trận. Lạc Y thở dài, hai mày nhíu chặt lại.
Trời đất Con giải quyết được không?
Được mà mẹ Nói rồi Lạc Y quay sang Tuệ Mẫn. Mẫn à Sắp tới cậu giúp mình chăm sóc cho mẹ nha.
Cậu cứ lo công việc đi, mình lo cho mẹ được mà. Tuệ Mẫn gật đầụ
Con vào phòng lo việc đi, để mẹ với Mẫn nấu được rồi. Niên Thụy nói.
Tài liệu con để ở công ty hết, bây giờ cũng chẳng làm gì. Cô thở dài ngao ngán.
Lạc Y nhớ rất rõ cô đã xem đi xem lại bảng báo cáo ấy rất nhiều lần. Vả lại cô rất kỹ lưỡng trong công việc thì làm gì có việc rắc rối như thế chứ.
...
Tối đến, ở nhà Thượng Phục Ân.
Anh à Báo cáo đó rất chỉnh chu cơ mà. Sao anh lại làm khó trưởng phòng kế toán chứ? Thượng Vỹ Khanh nhíu mày khó hiểụ
Điều có chủ đích cả. Yên tâm đi, chẳng có gì to tát đâụ Phục Ân đặt tách trà xuống.
Tội trưởng phòng thôi, bị anh mắng vô cớ. Vỹ Khanh nhún vai.
Có lí do kia mà, anh mắng vô cớ lúc nào? À, hôm trước đi công tác anh tìm được quyển tiểu thuyết Phong Cửu cho em đây. Dì Trần Lấy quyển sách trong ngăn bàn cho tôi. Phục Ân nhìn vào hướng bếp.
Ngay tức khắc, một người phụ nữ nhanh chân chạy ra và lấy thứ anh cần. Bà ấy đi đến cẩn trọng đưa cho anh.
Sách của thiếu gia đây ạ
Dì vào trong đi Anh đưa tay lấy.
Xin phép hai cậụ Dì Trần cúi đầu lui vào trong.
Của em Phục Ân đẩy quyển sách đến trước mặt Vỹ Khanh.
Wow, Phong Cửu khó tìm lắm đấy lại là một trong những quyển hay nhất của Bạch Thiên. Em cảm ơn anh Vỹ Khanh vui mừng không thôi, tay giữ khư khư nâng niu quyển sách mới toanh.


⬅ Trước Tiếp ➡