⬅ Trước Tiếp ➡
“Được.”
Tạm biệt Đông Phương Tước xong, Diệp Thiên Hạ lái xe về nhà họ Diệp.
Lúc cô mới tiến vào cửa biệt thự liền nhìn thấy có một chiếc Porscher màu hồng nhạt. Cô híp mắt cười mỉa mai, Diệp Vân Lộ đã trở lại rồi.
Có lẽ nghe được tiếng mở cửa xe, có hai người từ trong đi ra.
Dương Mạn Cầm và Diệp Vân Lộ.
Mẹ kế cùng với người chị đã hại chết cô!
Cô vĩnh viễn không quên được Diệp Vân Lộ đã cướp chồng chưa cưới của cô như thế nào, đẩy cô từ trên du thuyền xuống biển và nhìn cô chết đuối ra sao.
Thù này, cô nhất định phải báo.
“Thiên Hạ, em đi đâu về vậy?” Diệp Vân Lộ mặc một bộ quần áo hợp thời trang, tươi cười bước tới đón Diệp Thiên Hạ.
Bàn tay Diệp Thiên Hạ chậm rãi nắm lại, ánh mắt dần dần lạnh băng.
Diệp Vân Lộ cực kỳ hiểu cách làm người tốt, dáng vẻ dịu dàng vô hại nhưng không ai đoán được lúc nào cô ta sẽ rút dao đâm sau lưng người khác.
Đời trước, vì sao cô lại không phát hiện ra gương mặt thật của cô ta?
“Tôi đi đâu không liên quan tới cô.” Cô né bàn tay của Diệp Vân Lộ, sải chân bước vào trong nhà.
Bàn tay của Diệp Vân Lộ đông cứng tại chỗ, ý cười cũng cứng đờ trên mặt, biểu cảm xấu hổ vô cùng.
“Diệp Thiên Hạ, cô có cái thái độ gì vậy? Nếu không phải vì nghĩ cô nhỏ tuổi không hiểu chuyện, Lộ Lộ đời nào quan tâm cô đi đâu, làm gì!” Dương Mạn Cầm tức giận mắng theo.
Diệp Thiên Hạ dừng bước, quay người lại, vẻ mặt vô cảm nhìn hai mẹ con thích đóng kịch này.
“Tôi nhỏ tuổi không hiểu chuyện, vậy bà già đầu sẽ hiểu chuyện sao?”
“Cô, cô dám nói tôi già?”
“Ra cửa cũng không có soi gương à? Cả mặt đầy nếp nhăn, không trách được cha tôi muốn ngủ riêng phòng với bà…”
“Cô…” Dương Mạn Cầm giận run người, tức giận đi tới phía trước, đưa tay định tát vào mặt Diệp Thiên Hạ, bà ta đã nhịn rất lâu rồi.
Diệp Thiên Hạ hừ một tiếng, lạnh lùng túm lấy tay Dương Mạn Cầm, hung hăng hất đi không chút lưu tình.
“A! Diệp Thiên Hạ. Cô là một đứa không được dạy dỗ, cô dám đẩy tôi.” Dương Mạn Cầm suýt chút nữa ngã xuống, cả người giận run, hận không thể giết chết Diệp Thiên Hạ ngay lập tức.
“Hừ, đây là chỗ nào mà bà dám lên cơn điên vậy? Không có tố chất.” Diệp Thiên Hạ khoanh tay trước ngực, ánh mắt và khóe miệng đầy vẻ cười nhạo Dương Mạn Cầm.
Đến lúc này, Diệp Vân Lộ đang đỡ Dương Mạn Cầm dậy cũng không nhịn được nữa.
“Thiên Hạ, vì sao em lại nói với mẹ chị như vậy. Dù gì mẹ chị cũng là người lớn trong nhà, em không thể nói như vậy với bà.”
“Đừng, tôi cùng bà ta không thân không thích, bà ta cũng không phải là người lớn trong nhà của tôi, còn nữa, là bà ta ra tay đánh người trước.”
Diệp Vân Lộ không ngờ Diệp Thiên Hạ không chừa cho mình chút mặt mũi nào, làm trò trước mặt cô ta, lại còn đánh nhau với mẹ cô ta, Diệp Thiên Hạ trước kia sẽ không như vậy.
 
Nếu không giống thì sao?
“Lộ Lộ, cái con ranh chết tiệt này chính là không muốn sống chung với chúng ta, chỉ có con vẫn còn quan tâm đến nó, nó chính là đứa vong ơn bội nghĩa!" Dương Mạn Cầm hung tợn chỉ thẳng tay vào mặt Diệp Thiên Hạ.
Diệp Thiên Hạ lạnh lùng nhìn hai mẹ con Dương Mạn Cầm, khóe miệng nhếch lên một nụ cười khinh miệt: “Quan tâm tôi? Cô ta hận không thể khiến tôi chết mới đúng đi.”
Lông mày Diệp Vân Lộ cau lại, vừa đỡ Dương Mạn Cầm đứng dậy vừa lộ ra vẻ mặt khổ sở, nói: “Thiên Hạ, sao em lại nói như vậy? Tuy chị không phải là chị ruột của em, nhưng chị vẫn luôn coi em là em ruột của mình, đối đãi ân cần, từ nhỏ đến lớn, chị đã bạc đãi em bao giờ đâu.”
“Ha ha…” Diệp Thiên Hạ lớn tiếng cười: “Cô không bạc đãi tôi sao? Cô tặng cho tôi trang sức quần áo, nhưng sau lưng thì đơm đặt tôi thích hư vinh, luôn tìm kế hãm hại tôi.”
“Diệp Thiên Hạ, cô đừng ngậm máu phun người.” Dương Mạn Cầm giận sôi lên.
“Hừ, các người làm cái gì thì trong lòng rõ nhất. Những chuyện này, các người nhớ cho kỹ.” Diệp Thiên Hạ lạnh lùng nói.
Diệp Vân Lộ lại chưng ra vẻ mặt bi thương: “Thiên Hạ, hóa ra em vẫn luôn nghĩ chị như vậy.”
Diệp Thiên Hạ cười khẩy một tiếng, không để ý tới thái độ của hai mẹ con họ, định quay người vào nhà thì nhìn thấy xe của cha Diệp chậm rãi đi vào.
Cha Diệp xuống xe, vẻ mặt vui mừng, cũng không có nhìn Dương Mạn Cầm và Diệp Vân Lộ một cái mà đi thẳng tới chỗ Diệp Thiên Hạ. Diệp Vân Lộ vẫn đang giận dữ, nhìn thấy cảnh này thì hận đến mức nắm chặt bàn tay lại.
“Cha, cha đã về.” Diệp Thiên Hạ híp mắt cười.
“Ừ, vào phòng làm việc với cha.” Cha Diệp dứt lời liền đi vào nhà.
Diệp Thiên Hạ liếc mắt nhìn hai mẹ con Diệp Vân Lộ đang đè nén cơn giận của mình rồi quay người đi vào nhà.
Diệp Vân Lộ nắm chặt hai tay, móng tay đâm vào lòng bàn tay, ánh mắt trở nên bén nhọn nhìn chằm chằm vào Diệp Thiên Hạ.
Đúng vậy, cô ta hận không thể giết chết Diệp Thiên Hạ.
Dựa vào cái gì? Cô ta và Diệp Thiện Hạ cùng là con gái nhà họ Diệp, mà cô ta chỉ có được cái danh con riêng mà sống ở đây, còn Diệp Thiên Hạ lại quang minh chính đại là con gái của nhà họ Diệp.
Ra khỏi phòng làm việc, Diệp Thiên Hạ có chút rối rắm.
Vừa rồi nói chuyện với cha Diệp, cô biết nguy cơ của công ty đã được giải trừ.
Nhưng mà điều cô không ngờ tới là cha Diệp muốn cô đến công ty làm việc. Tuy rằng cô học chuyên ngành thiết kế trang sức, đến công ty làm cũng không có trái ngành trái nghề, nhưng cô lại muốn tự mình phát triển ở bên ngoài vài năm, tạo dựng chút tên tuổi rồi mới về công ty, như vậy cũng tránh được miệng lưỡi thế gian.
Nhưng hiện giờ xem ra, không được như vậy.
“Thiên Hạ, em và cha đã bàn bạc chuyện công ty xong rồi sao?”
Diệp Vân Lộ ngồi trong phòng khách đứng lên nhìn Diệp Thiên Hạ, ý cười lộ trên mặt.
Diệp Thiên Hạ nhíu mày.
Diệp Vân Lộ hiện đang làm ở công ty, hơn nữa còn là nhà thiết kế chính, cũng từng tham gia các cuộc tranh tài ở nước ngoài. Nếu cô đến công ty làm việc, chuyện đầu tiên cần làm là đẩy Diệp Vân Lộ xuống.
“Ừ.” Diệp Thiên Hạ gật đầu, cũng không muốn nói chuyện với Diệp Vân Lộ nữa mà đi lên lầu.
“Một đứa nhãi ranh mới tốt nghiệp, có thể bàn bạc gì chuyện ở công ty? Chỉ có thể bốc phét, nay đã ba ngày, cục diện rối rắm của công ty cũng không có chút thay đổi nào.” Dương Mạn Cầm cũng ngồi trong phòng khách buông lời nhạo báng.
⬅ Trước Tiếp ➡